| Chương
2
. Nhớ đến cuộc chiến
khốc liệt năm
75 tại tỉnh lộ 7 Phú Bổn – Tuy Hoà – Phú Yên
và cuộc di tản khổng lồ,tôi ray rứt
nhớ đến và thương tiếc không nguôi người
bạn cùng khoá Đỗ Đăng Phát mà anh em bên
Mỹ loan tin là
mất tích trên đường di tản từ Phú
Bổn . Phải,không những Phát mất tích mà c̣n hơn
thế nữa,tôi tin Phát đă chết trên rừng !
Có lẽ tôi là người gặp Phát sau cùng trong anh
em ḿnh,kể cả các anh em tại Tiểu khu Phú
Bổn ( 6 anh em chúng tôi sau khi ra trường,về
phục vụ tại khối CTCT Tiểu khu,hoặc
Đại đội CTCT/TK hoặc các đơn
vị ĐPQ thuộc Tiểu khu : Đỗ Đăng
Phát,Lâm Kim Mai,Nguyễn Mạnh Kim,Lại Tư
Mỹ,Trần Văn Thông và tôi Nguyễn Minh Tâm .
Khoảng 6 tháng sau ngày nhận đơn
vị,Trần Văn Thông đă giải ngũ hay
được chuyển đi đâu,tôi không rơ).
Từ ngày 16.3.75,tôi theo đơn vị (Đại
Đội 501 ĐPQ) di tản.Sau khi bị Việt
cộng pháo kích dữ dội vào cầu Sông Ba Phú
Bổn, đơn vị chạy tán loạn.Tôi và hai
anh em trong đơn vị vượt qua sông,băng
rừng mở đường mà đi . Đến ngày
18.3.75, lúc băng ngang đường ṃn,tôi gặp Phát
một ḿnh chạy theo đường ṃn
trong rừng phía Đông Nam Phú Bổn khoảng
25 cây số. Tôi thấy Phát không mặc áo (dĩ nhiên
là ở trần), đầu trần,không b́nh đông
nước,không thực phẩm mang theo,tay cầm
khẩu Carbin M2 (!) cứ chạy theo đường ṃn,một
ḿnh không có ai đi cùng !! Tôi chận Phát lại và
bảo rằng “ một ḿnh mà đi theo đường
ṃn trong khu VC kiểm soát làm sao an toàn được
, hăy theo anh em tao mở đường rừng mà
đi “. Phát suy nghĩ một thoáng
rồi quyết định tiếp tục đi
đường ṃn . Chúng tôi không kịp san sẻ cho
Phát một thứ ǵ cả ! Tôi hết sức lo
lắng cho Phát,v́ nếu không bị Việt cộng sát
hại th́ khát nước cũng chết, đói cũng
chết,mà bị lạnh về đêm cũng chết
! C̣n mấy anh em tôi tiếp tục băng rừng
đi. Cho đến ngày 20.3.75,tôi và cả hai anh em cũng
đều bị bắt .Tôi trở thành tù binh
chiến tranh ngay từ hôm ấy.
H́nh ảnh Phát
cứ hiện lên trong trí tôi hoài cho đến ngày
nay . Không ai t́m ra Phát nữa ! (Những anh em kia như
Mai,Mỹ,Mạnh Kim lần lượt tôi được
tin b́nh an và hiện sống tại Mỹ và Pháp ).
Nói đến
Đỗ Đăng Phát,cả khoá 2 ai cũng
biết Phát có biệt danh là “Gà Đông Lạnh”.
Giờ đây,chính con gà đông lạnh
này gợi cho tôi nhớ đến quân trường
Đalat và khoá 2 quậy phá của chúng tôi . Hễ ai
hơi chơi đùa hay nghịch phá một tí là dính
ngay một cái tên cúng cơm do Phó Thái Toàn đặt
cho .Chúng tôi gọi anh là Phó Thái Mát hay Phó Mát cũng
thế .Việc đặt biệt danh của Phó Mát
rất dễ dàng và nhanh lẹ vô cùng.
Biệt danh có chính xác hay không tùy sự tưởng
tượng hay phán đoán của anh em để c̣n
chọc phá nhau nữa !
Trước tiên,tôi xin
kể ra đây một số biệt danh có trọng lượng
.
Thứ nhất là tên theo
những con vật quen thuộc như gà,dế,chó…
Khoá 2 chúng tôi có
đến sáu bảy con gà sau đây :
- Gà tiều (Đoàn Thanh Liêm)
- Gà tre (Huỳnh Hữu Nghĩa)
- Gà đông lạnh (Đỗ Đăng Phát )
- Gà rút xương (Nguyễn Văn Mỹ)
- Gà mái (Nguyễn Tấn Lộc)
- Gà chết bầm (Đoàn Ngọc Hồ)
-Và một con gà nuốt
dây thung nữa,tôi không nhớ là ai (Có lẽ hỏi
trong đám gà chắc họ nhớ )!
Hễ gọi biệt danh
th́ anh em đều biết là ai,khỏi cần nói tên
thật . Ví dụ nói : “ Gà tre,tối nay mày muốn
nhảy rào không “ ?
C̣n dế chỉ có
2 con . Đó là Dế chó (Nguyễn Thanh Nguyên) và
Dế mọi (
Phạm Hữu Lư).Dế mọi nổi lắm v́
vừa nhỏ con,vừa đen lại phạt huấn
nhục đàn em khiếp lắm ! Tôi gặp một vài
anh em khoá 3 bây giờ nhắc đến Phạm
Hữu Lư một cách rất thân thương thật
sự v́ khi huấn
nhục tuy rất mực thước nhưng “Lư
rất có t́nh với đàn em” .
Tuy nhiên,chó th́ có 3
con : Hai con chó con là “ Chó què” Nguyễn Thế Thăng
và “Tôtô “ Trần
Văn Thạch,và một
chó cậu tức “Cậu chó” Nguyễn Văn
Sỹ nhà ḿnh đấy ! Hễ kêu “Cậu chó” là
không thể nào hiểu lầm người khác
được. Hồi đó,chúng tôi có chuyền nhau
đọc lén chuyện
cấm dưới 18 tuổi của Trần Đức
Lai có tên là Cậu chó. “Cậu chó” là tên của
vai chính trong sách . Cậu ta có khả năng …đó
vượt bậc,tức khả năng …”làm
việc overtime” dữ dội lắm ! Làm ngày làm
đêm , làm thêm giờ nghỉ,làm kỹ buổi sáng,làm
láng buổi trưa,không chừa buổi tối !! Ô hô,
đọc truyện mà chúng tôi nh́n nhau cười “đứt
ruột”. Thiên hạ đồn như vậy không
biết có đúng cho “cậu” nhà ḿnh hay không,nhưng
cách đây hơn một năm,bà xă của
cậu,,dịp Đại hội kỷ niệm 30 năm
ra trường của khóa 2, đă xác nhận một
cách ê chề rằng (tôi xin lặp lại nguyên con) :
“ Các anh chỉ nghe tiếng Cậu chó mà thôi,c̣n chính
tôi mới là người đă từng “kinh
nghiệm đầy ḿnh” cái khả năng
“cậu” của ổng, Thế mà ổng dấu tôi
cái tên rất ư là khả ái hấp dẫn ấy
đă 30 năm nay “!!
Câu nói thời danh ấy đă
làm cả đại hội cười lăn lộn
.
Ngoài gà,dế,chó
ra,c̣n có những con vật lẻ loi v́ chỉ có
một ḿnh,không có đến 2 con ! Như “Cắc kè
bông” Diệp văn Nhung hay “Bọ ngựa”
Nguyễn Hữu Thanh…
Dạ,c̣n nữa thưa
các bạn.Khoá 2 chúng tôi có những biệt danh
lạ đời. Nếu đem phân tích th́ thấy có
những tên “ tượng thanh”,tên “tượng h́nh”
…Tên tượng thanh v́ khi nghe đến tên là như
nghe thẳng âm thanh của người ấy ,như
Đồng “Đại liên” chẳng hạn.Gọi
Đồng đại liên v́ anh Lê văn Đồng
này có cái tật là nói rất nhanh không ai nghe
kịp,nhất là mỗi khi anh nổi giận th́ ôi
thôi anh ta nói như đại liên bắn ráp fan, đố
ai nghe kịp ! ( Nghe
đồn rằng đại liên xài đă lâu nên bây
giờ nhịp độ đă chậm bớt đi
nhiều rồi,uổng quá !)
C̣n tên tượng h́nh
th́ khá nhiều như:
-Ánh “Thầy chùa”
. Nói “Thầy chùa” là biết Ngô văn Ánh trọc
đầu !
- “Loa
che lửa” Lại tấn Lập
- “Miệng
Ống nhổ” Huỳnh Thủ Khoa
- “Đầu
lâu máu” Nguyễn Văn Anh
- “Đầu
lâu khô” Trần quốc Tuấn
-“Fulro” Nguyễn Giá
-“Ḅ lục” Nguyễn
Văn Tuyên
-"Kiệt lân tinh” Hoàng
thế Kiệt ,chút xíu nữa là có tên “cắc kè
bông rồi. Tên
này Diệp văn Nhung đă nhận trước .
-“Long Đui”
Huỳnh Long
-“Xira kiwi “ Nguyễn
Tiết Hùng
-“sleeping king” Nguyễn
Ngọc Minh Hoàng…
Biệt danh của tôi
chắc cũng thuộc loại tượng h́nh này
đây : “Cọp liếm” Nguyễn Minh Tâm . Khỏi cần giải thích phải không !?
(Cậu chó,Bất lương,Bá
láp,…có tức th́ gọi thẳng cho Cọp liếm
mà “ chửi “ . Địa chỉ và số điện
thoại tụi mày có sẵn trong kỷ yếu
rồi đó . Tao nhớ chúng mày lắm lắm .
Đọc bài của Đoàn Vinh Ngô Bá Lai ,Lại Tư
Mỹ…trên đặc san vùng Đông bắc Hoa
kỳ,tao rất thích ).
Có tên rất đặc
biệt,ví dụ như khi nghe đến tên,dù có
đói cũng thấy no ngay. Đó là “Âu tài ḿ” (
tức Âu Tài Danh),cung cấp ḿ gói cho anh em lúc đói
ḷng với giá hữu nghị.
Tuy nhiên,có những
biệt danh rất hiền lành như :
“Quá chân vàng” Trần Văn Quá
“Long đầu
bạc” Nguyễn Trọng Long
“Ngọc Văn khang” Nguyễn Ngọc
“Phương con gái “ Nguyễn Đức Phương
“Mạnh Mụn” Nguyễn
Ngọc Mạnh
(Trong đêm Tâm giao
28.12.2002,Mạnh Mụn tự thú ḿnh c̣n một
biệt danh dễ thương khác : MẠNH LU lái gió
)!
Nhưng có những tên
“dễ nổi quạu” nhưng khó có ai quạu
được lâu như :
- “Hay néo” Lê Bá Hay
- “Cá mối” Mai chánh Hoá
- “Vũ bất lương” Vũ Mạnh Lương
- “Ngô bá láp “ Ngô Bá Lai
- “Lâm kim mu” Lâm Kim Mai
- “Chung Vô Diệm” Chung
Duy Trí
- “Tào lao” Nguyễn Tấn Tào
và một tên khủng
…khiếp là “Chồn…”
cũng bị đặt cho ! …
Hết đường
nói cái nghịch ngợm của khoá 2 . Đó mới
chỉ là một phần nhỏ cuả biệt danh.
Ngoài ra c̣n có những h́nh thức khác
nữa…Rất nhiều,rất nhiều…
Nghĩ đến
những kỷ niệm buồn vui của quân trường,tôi
cảm thấy rất hạnh phúc rằng dù anh em
đặt cho ḿnh tên ǵ,tôi cũng cảm thấy
rất ư là dễ thương và thân ái. Quá
khứ không c̣n.Hiện tại,chúng ta tụ họp
nhau trong ly tán của Đất nước,và tương
lai chỉ mong một ngày tươi sáng hơn .
Đỗ Đăng
Phát,Mai Chánh Hoá, Âu Tài Danh …,dù chúng mày đă ra
đi trước tụi tao,nhưng anh em c̣n lại luôn
bùi ngùi trong tiếc nhớ. Gà đông lạnh,Cá
mối, Âu tài ḿ…,nếu chúng mày có nghe tiếng tao
gọi tên cúng cơm của tụi mày, chắc
tụi mày cũng phải ph́ cười bên kia chín
suối và nhắn nhủ rằng :”Khoá 2 mà ! Hăy
sống trong t́nh anh em yêu thương đùm bọc
nhau cho đến giây phút cuối của cuộc đời
“.
Đó là một ít tâm
t́nh. Ước mong nó được trân trọng
mọi nơi và mọi lúc, ít ra là với anh em chúng
ta,những người cùng xuất thân kẻ trước
người sau từ quân trường mẹ, Đại
học CTCT Đalạt,và tất cả các chị,các
cháu là những người thân yêu trong đại gia
đ́nh Nguyễn Trăi của chúng ta tại Úc cũng
như khắp nơi trên thế giới.
|