5. Chương trình huấn luyện.                                                  

      Chương trình huấn luyện chia ra làm hai thời kỳ. Thời kỳ trước "Kế hoạch Quốc-gia về Thiếu-sinh-quân" và thời kỳ thực hiện kế hoạch.

    5.1. Thời kỳ trước kế hoạch.(1956-1959)

      Các Thiếu-sinh-quân học văn hóa đúng chương trình của bộ Giáo-dục. Tuy vậy hằng tuần vẫn phải học từ 8 đến 16 giờ quân sự. Đến năm 17 tuổi, không phân biệt trình độ văn hóa, kỳ nghỉ hè  tất cả phải học chứng chỉ 1 Bộ-binh.
 Vào niên học  mới :
   
_  Nếu Thiếu-sinh-quân nào học tới đệ ngũ, mà trong năm tỏ ra xuất sắc thì được giữ lại học đệ tứ, rồi lên cao hơn. Dĩ nhiên những Thiếu-sinh-quân 17 tuổi trở lên, đang học đệ tứ đến đệ nhất đều được giữ lại học tiếp.
   
_ Còn lại, không phân biệt trình độ văn hóa, tất cả các Thiếu-sinh-quân trải qua một cuộc trăéc nghiệm tâm lý, rồi tùy theo kết quả gửi đi học các ngành chuyên môn như Quân-cụ, Quân-nhu, Truyền-tin, Công-binh, Hành chánh tài chánh v.v. Những người không có khả năng thích hợp chuyên môn thì học chứng chỉ 2 Bộ-binh. Dù học chuyên môn, hay học chứng chỉ 2 Bộ-binh, đúng đến ngày 18 tuổi, sẽ ký đăng 5 năm vào quân đội với cấp bậc Hạ-sĩ-nhất, rồi 3 tháng sau thăng trung sĩ.
   
_ Những Thiếu-sinh-quân đỗ Trung-học đệ nhất cấp, nếu ở tuổi 18 không muốn tiếp tục học, được gửi lên học trường Võ-bị quốc-hia Đà-lạt. Còn muốn học tiếp, sẽ được giữ lại học lên cao.

    5.2. Thời kỳ thi hành kế hoạch (1959-1975).

     Sau khi "Kế hoạch Quốc-gia về Thiếu-sinh-quân" được soạn thảo, niên khóa 1959-1960 bắt đầu thi hành, các Thiếu-sinh-quân phải theo 4 chương trình giáo dục một lúc:
      _ Chương trình văn hóa của bộ Giáo-dục.
      _ Chương trình quân sự.
      _ Chương trình huấn luyện thể thao, điền kinh.
      _ Chương trình chính trị, luyện tinh thần dành riêng cho Thiếu-sinh-quân.

      Hồi "Kế hoạch Quốc-gia về Thiếu-sinh-quân" mới soạn thảo xong, có nhiều vị tại phủ Tổng-thống, bộ Tổng-tham mưu công kích, cho rằng: Một chương trình của bộ Giáo-dục, mà các thiếu niên đồng tuổi còn chới với không theo kịp; thì hỏi rằng với 4 chương trình ấy, các Thiếu-sinh-quân làm sao theo nổi? Có ba người khẳng định rằng Thiếu-sinh-quân sẽ thu nhận dễ dàng. Ba người đó là ông Cố-vấn Ngô Đình Nhu, Trung-tướng Lê Văn Tỵ và Thiếu-tá Phan Như Hiên. Trung-tướng Tỵ là cựu Thiếu-sinh-quân, thì ông hiểu con cháu mình là lẽ đương nhiên. Thiếu-tá Hiên từng chỉ huy trường Thiếu-sinh-quân, dĩ nhiên ông biết khả năng học trò mình. Còn ông Cố-vấn, chúng ta phải ngả nón cúi đầu khâm phục ông. Ông chỉ tiếp xúc với mấy chục Thiếu-sinh-quân, mà ông đã nắm ngay được vấn đề.
      Có nhiều vị sẽ hỏi, bốn chương trình ấy có thành công không? Xin trả lời ngay: Thành công. Thứ nhất về văn hóa, trong các kỳ thi Trung-học, Tú-tài, tỷ số Thiếu-sinh-quân đỗ rất cao, thường từ 95-100%. Hơn nữa hầu như đều đỗ hạng bình, ưu, tối ưu. Tôi xin phân tích tại sao? Bằng cách nào các Thiếu-sinh-quân ngốn nổi 4 chương trình một lúc.
      Thiếu niên ở lứa tuổi 12-18 thường dư sinh lực, nếu phụ huynh không biết dạy dỗ, tìm cách cho chúng phát tiết hết dư lực, thì tự chúng sẽ làm lấy: Nghịch, phá, rồi đi đến phạm pháp. Trường Thiếu-sinh-quân là nơi tụ tập trên 2 nghìn thiếu niên, quá dư sinh lực. Thành ra người soạn chương trình đã biết xử dụng cái dư sinh lực đó, bằng cách sáng cho tập thể dục. Chiều từ 16-18 giờ cho luyện điền kinh: Chạy, nhảy cao, nhảy dài, leo dây, ném tạ v.v. Hoặc chơi bóng bàn, đá banh, bóng rổ. Chính các chương trình này, tạo cho Thiếu-sinh-quân thêm nhiều sức khỏe để lĩnh hội văn hóa. Còn chương trình quân sự, là chương trình mà khi còn ở ngoài, các Thiếu-sinh-quân đã mơ màng được học cầm súng, được tập bắn, được học hành quân. Học Quân-sự là một thứ giải trí của Thiếu-sinh-quân khỏi nghịch, phá. Còn chương trình huấn luyện tinh thần, có hơi nặng. Nhưng khi được học, Thiếu-sinh-quân cảm thấy mình trở thành người lớn, thành quan trọng. Thiếu-sinh-quân trong khoảng thời gian này trưởng thành trước tuổi, đạo mạo, kiến thức quá rộng không có gì lạ. Chương trình thể thao, điền kinh, văn hóa, quân sự tôi không cần đi vào chi tiết. Duy chương trình huấn luyện tinh thần, tôi phác  họa vài nét để độc giả có một cái nhìn tổng quát.
      Niên khóa 1961-1962, dành cho lớp 12:
      _ Truyền thống tranh đấu của dân tộc Việt-Nam thời Trưng-vương, thời Lý, thời Trần.
      _ Cuộc cách mạng nông dân: Lam-sơn, Tây-sơn.
      _ Căn bản học thuyết Nhân-vị duy linh
      _ Biện chứng pháp Engel. Những sai lầm của học thuyết Karl Marc, Lénine, Mao Trạch Đông.
      _ Quốc sách Ấp-chiến-lược.
      _ Căn bản chính sách Chiêu-hồi.
      _ Lịch-sử, tổ chức đảng Cộng-sản Việt-Nam. Lý lịch những lãnh tụ Cộng-sản, cùng mâu thuẫn ý thức hệ trong đảng Cộng-sản.

      Tổng quát chương trình như sau :
   
_ Về văn hóa, trường mở đệ nhị cấp, Thiếu-sinh-quân không phải gửi ra các trường dân sự học nữa. Trong những năm thịnh, trường có bốn lớp đệ tam, bốn lớp đệ nhị và ba lớp đệ nhất. Song chỉ có ban Khoa-học thực nghiệm và Toán, mà không có ban Văn-chương, Cổ-điển và Kỹ-thuật. Suốt thời gian từ niên khóa 1960 trở đi, kết qủa các kỳ thi Trung-học, Tú-tài, Thiếu-sinh-quân đạt được tỷ số 95-100%, hầu hết ở hạng bình, ưu, tối ưu. Đến nỗi Thiếu-tướng Phan Trọng Chinh, Tổng-cục trưởng tổng cục Quân-huấn, một lần thăm trường phải khen " Chà ! Sao các em giỏi vậy ? "
      _ Cũng như chương trình cũ, đến  năm 17 tuổi, kỳ hè tất cả các Thiếu-sinh-quân phải học chứng chỉ Bộ-binh số 1. Chương trình chứng chỉ Bộ-binh số 1 của trường Thiếu-sinh-quân nặng hơn chương trình của các trường Bộ-binh trên toàn quốc nhiều. Phần nặng hơn đa số là dạy kinh nghiệm tác chiến. Phần Chiến-tranh chính trị, lịch sử chiến tranh bằng chương trình huấn luyện của các trường sĩ quan.
     _ Sau kỳ hè đó, những Thiếu-sinh-quân học đệ lục trở xuống được học chứng chỉ 2 Bộ-binh tại trường. Chương trình này nặng gấp bội chương trình của các trường hạ sĩ quan trên toàn quốc. Tôi xin cử một tỷ dụ: Năm 1968, 32 Thiếu-sinh-quân mới ra trường, trình diện Thiếu-tướng Nguyễn Viết Thanh, Tư-lệnh quân đoàn 4. Sau khi sinh hoạt trong nửa giờ, với đám lính sữa, ông đã kêu lên " Làm thế nào mà trường Thiếu-sinh-quân có thể nhét vào đầu các em được nhiều thứ như thế ?". Lệnh không thành văn của Quân-đoàn 4 về cách xử dụng hạ sĩ quan, sĩ quan mới ra trường như sau : Cho theo các trung đội, hành quân  3 đến 6 tháng rồi mới cử làm tiểu đội phó, trung đội phó. Dần dần, kinh nghiệm, sẽ cử làm tiểu đội trưởng, trung đội trưởng. Sau khi tìm hiểu các Thiếu-sinh-quân, tướng Thanh quyết định: Dù mới ra trường, cấp bậc trung sĩ, nhưng các  cựu Thiếu-sinh-quân được trao cho chỉ huy tiểu đội, trung đội ngay.
    _ Như đã trình bầy, từ 1959  trở về trước, các Thiếu-sinh-quân chịu một học quy tắc cổ, thời bình của trường Thiếu-sinh-quân Pháp, khi ra trường, 3 tháng đầu mang cấp bậc binh nhì, 3 tháng cấp bậc hạ sĩ, ba tháng sau lên trung sĩ. Từ 1960 trở về sau, các Thiếu-sinh-quân ra trường được mang cấp bậc trung sĩ ngay.

    Hầu hết các cựu Thiếu-sinh-quân mơí ra trường trong thời kỳ này, được đưa về những binh chủng như Lực-lượng đặc biệt, Quân-báo, Biệt-động-quân, Dù  hoặc ít ra cũng về các sư đoàn để chiến đấu. 
   
_ Những Thiếu-sinh-quân học hết lớp đệ ngũ trở lên, dù 17 tuổi, sau khi học chứng chỉ 1 Bộ-binh, được giữ lại học lên cao.
   
_ Những Thiếu-sinh-quân đỗ Trung-học đệ nhất cấp, mà tuổi từ 18 trở lên, muốn học tiếp lên cao, cho ký đăng, ăn lương binh nhì, tiếp tục học. Còn như không muốn học nữa, sẽ được đặc cách thu nhận vào trường Võ-bị quốc gia Đà-lạt.
   
_ Những Thiếu-sinh-quân đỗ Tú-tài phần hai, được gửi theo học đại học Quân-y; hoặc học đại học Sư-phạm để sau trở về làm giáo sư tại trường. Khi học đại học Sư-phạm, thì năm thứ nhất mang cấp bậc thượng sĩ. Năm thứ nhì chuẩn úy. Năm thứ ba thiếu úy. Khi ra trường mang cấp bậc trung úy.

Hosted by www.Geocities.ws

1