|
3.
Những thăng trầm trong 19 năm.
3.1.
Khó khăn ban đầu: Thiếu-tá Phan Như Hiên.
Thiếu-tá Phan Như Hiên, chỉ huy trưởng trường
Thiếu-sinh-quân Mỹ-tho được cử làm chỉ huy trưởng
đầu tiên. Đại-úy La Quốc Phương, chỉ huy trưởng
trường Thiếu-sinh-quân Sông-mao được cử làm
chỉ huy phó. Đại-úy Lưu Kim Châu được cử làm
Tham-mưu-trưởng kiêm trưởng phòng Văn-hóa.
Các cơ sở của trường như sau :
_ Bộ chỉ huy, gồm văn phòng chỉ huy trưởng,
chỉ huy phó, tham mưu trưởng.
_ Liên-đoàn Thiếu-sinh-quân.
_ Phòng Văn-hóa.
_ Phòng Quân-huấn.
_ Phòng Tiếp-vận.
_ Phòng hành chánh, tài chánh.
_ Phòng 5, sau đổi là khối Chiến-tranh chính-trị.
Niên khóa 1956-1957, trường chỉ mới mở đến
lớp đệ tứ, và chỉ có một lớp. Hai
lớp đệ ngũ, bốn lớp đệ lục, bốn
lớp đệ thất và một số lớp tiểu
học. Có 18 Thiếu-sinh-quân đã đỗ bằng
Trung-học đệ nhất cấp, hoặc Tú-tài phần
1, được gửi học tại trường trung học
Nguyễn Đình Chiểu Mỹ-tho. Quân số tổng
cộng 713 người, chia làm hai tiểu đoàn, lập thành
Liên-đoàn Thiếu-sinh-quân. Các giáo sư văn hóa hầu
hết là dân sự, được tuyển làm công chức
Quốc-phòng. Rất ít giáo sư là quân nhân.
Trong lúc mới sát nhập 6 trường làm một, có
nhiều vấn đề phức tạp, rất khó giải
quyết. Đầu tiên là nhân viên của các trường mà
trình độ chuyên môn khác nhau. Thứ đến việc
tái thiết lập hồ sơ Thiếu-sinh-quân, tái kiểm
tra trình độ văn hóa để xếp lớp học; nào
vấn đề tiếp liệu quân trang, quân dụng, bàn
ghế, sách vở, học cụ, nuôi ăn. Cũng may,
Chỉ-huy trưởng là Thiếu-tá Phan Như Hiên. Ông là
một sĩ quan trẻ, trong sạch, đầy sinh lực,
nhiều khả năng, giầu tinh thần phục vụ,
nhất tâm nhất trí xây dựng tương lai cho một trường
lớn; rồi cũng vượt qua. Trên Thiếu-tá Hiên, có
Trung-tướng Lê Văn Tỵ, Tổng-tham mưu trưởng
trực tiếp chỉ đạo, giải quyết những
khó khăn, nên chỉ trong 4 tháng, trường đã ổn định.
Điều
mà phòng Quân-huấn
bộ Tổng-tham mưu lo lắng nhất , trình lên
Trung-tướng Lê Văn Tỵ:
"Một là: Liệu những thiếu niên của 6 trường,
với những nguồn gốc khác nhau như
Kinh, Nùng, Tầy, Rhadé. Kinh lại chia ra Bắc, Trung,
Nam; có dễ hòa hợp với nhau không?
Hai là: Trình độ văn hóa khác nhau, như trường Đông-dương,
trường Đà-lạt, ảnh
hưởng hoàn toàn văn hóa Pháp. Trường Đà-lạt lại
còn thêm yếu tố cha mẹ hoặc là Pháp-tịch,
hoặc là lai Pháp, lai Lào, Miên. Với những dị
biệt đó, khi sống chung, sẽ có những đụng
chạm xẩy ra.
Ba là: Về trình độ học vấn, tâm lý.
Thiếu-sinh-quân gốc trường Đông-dương, Đà-lạt,
tinh thần cởi mở, học theo chương trình Pháp.
Thiếu-sinh-quân Ban-mê-thuột, Sông-mao học theo chương trình
của dân tộc thiếu số, tâm tính chân thật.
Thiếu-sinh-quân gốc Huế, chịu khắc khổ
quen, đầy tự hào về nguồn gốc văn hóa cổ
của dân tộc. Các Thiếu-sinh-quân gốc Hà-nội ngút
lửa căm hờn vì mất quê hương, luôn hướng
về Bắc với những đau đớn cho gia đình,
cho bạn hữu. Các Thiếu-sinh-quân gốc Mỹ-tho, tính
tình dễ dãi, ruột để ngoài da, yêu đời.
Rất khó mà hòa hợp với nhau".
Trung-tướng Tỵ đọc phúc trình, rồi cười.
Ông bảo phòng Quân-huấn liên lạc với
Thiếu-tướng Nguyễn Văn Là, đang là Tổng-giám-đốc
Cảnh-sát Công-an để hiểu biết hơn về
Thiếu-sinh-quân. Thiếu-tướng Là đã giảng
giải rất kỹ
về truyền thống, về tình yêu thương giữa
các Thiếu-sinh-quân quốc tế, vượt không gian, vượt
thời gian, rồi kết luận:
"Đừng lo lắng gì cả. Trẻ con, gặp
nhau dễ thân cận hòa hợp với nhau. Từ xưa
đến giờ, hễ cựu Thiếu-sinh-quân gặp nhau
thì như cá nhập sông, hổ nhập lâm đối
xử với nhau như anh em ruột thịt; bất kể
nguồn gốc nước nào, bất kể trường nào, và
không phân biệt cấp bậc. Bọn trẻ cũng có cái
truyền thống đó".
Đúng như tướng Là ước tính, trái với sự lo
lắng của phòng Quân-huấn bộ Tổng-tham-mưu,
khi các Thiếu-sinh-quân gặp nhau, thì như một phép
lạ, những người trẻ ào ào đùa dỡn vơí nhau,
như quen biết từ thủa nào. Chỉ cần một
tuần là nhưnõg thiếu niên ấy sống hòa
hợp với nhau, tiếp thụ những ưu điểm văn
hóa của nhau. Danh tiếng, uy tín
Thiếu-tá Phan Như Hiên lên cao. Bộ Tổng-tham-mưu,
các cựu Thiếu-sinh-quân trên toàn quốc, đều
tỏ ý khen ngợi khâm phục.
3.2
Có tài, có đức nhưng thiếu kinh nghiệm: Thiếu-tá
Nguyễn Văn Bích.
Đáng lẽ với công lao đó, Thiếu-tá Hiên được thăng
cấp Trung-tá. Nhưng bấy giờ
đang là lúc hòa bình, mọi thăng thưởng đều
đình chỉ. Hơn nữa, ông mới có 26 tuổi, quá
trẻ, để thăng Trung-tá. Đầu năm 1957, Thiếu-tá
Phan Như Hiên được gọi đi học khóa Chỉ-huy tham mưu.
Thiếu-tá Nguyễn Văn Bích được cử về thay
thế. Phải công nhận, về trình độ văn hóa
Thiếu-tá Bích cao hơn Thiếu-tá Hiên. Nhưng, một là ông
thiếu kinh nghiệm về Thiếu-sinh-quân, hai là sức
khỏe của ông không mấy dồi dào, thành ra ông điều
hành trường có nhiều trục trặc. Xin kể ra hai
tỷ dụ.
Trục trặc thứ nhất là sự xung đột đổ máu giữa
Cảnh-sát Vũng-tầu và nhân viên của trường.
Nguyên do: Đội bóng Thiếu-sinh-quân đấu giao hữu vơí
đội bóng Cảnh-sát Vũng-tầu. Trong khi đấu,
một cầu thủ đội Cảnh-sát chơi xấu,
cứ đẩy, rồi nhè chân cầu thủ Hảo
của đội Thiếu-sinh-quân mà đá. Hảo là Trung sĩ,
nức tiếng vì có thân hình lực sĩ đẹp.
Tức quá, Hảo thụi cho cầu thủ kia hai quả
đấm. Anh ta ngã lăn ra sân. Thế là cả đội bóng
Cảnh-sát vây trung sĩ Hảo mà đánh túi bụi.
Ngồi trên khán đài, trung sĩ Đoàn Văn Linh phụ trách đội
kèn của trường. Linh ra lệnh cho ban quân nhạc
trỗi bản thúc quân xung phong. Các Thiếu-sinh-quân
ngồi dự thính, nghe bản nhạc này không kiềm
chế nổi chân tay, tất cả tràn xuống sân đại
chiến, bao vây đám Cảnh-sát. Nhưng ngay lập tức,
hai bên đã dàn hòa. Mọi sự tốt đẹp.
Đùng một cái, đêm hôm ấy, Trung-sĩ Đoàn Văn Linh đi
dạo phố, bị ba kẻ vô danh vây đánh trọng thương.
Cho rằng thủ phạm là Cảnh-sát, Trung-úy Nguyễn
Văn Hoài, trưởng phòng Quân-huấn tập họp nhân
viên nhà trường, cùng một số Thiếu-sinh-quân,
rồi mở kho vũ khí, lên xe, bao vây ty Cảnh-sát.
Rất may Cảnh-sát sợ hãi bỏ trốn hết,
nên không có điều đáng tiếc xẩy ra. Thiếu-tá Bích
nghe báo cáo về biến cố, thay vì ông khiển trách
Trung-úy Hoài, ông lại phúc trình về bộ Tư-lệnh
Quân-khu ở Thủ-đức và về phòng Quân-huấn
bộ Tổng-tham mưu, rồi phạt quân kỷ Đoàn Văn
Linh. Việc làm của ông đã bị các sĩ quan
cựu Thiếu-sinh-quân bất mãn vô cùng. Bởi xưa
nay, tại bất cứ thành phố nào có trường
Thiếu-sinh-quân, các Thiếu-sinh-quân luôn tỏ ra là
những thiếu niên lịch sự, kỷ luật, gương
mẫu; chứ chưa từng có trường hợp
Thiếu-sinh-quân biểu dương ta đây có sức mạnh. Hơn
Trung-sĩ nhạc Đoàn Văn Linh là người bị đánh
trọng thương ; đáng lẽ ông phải an ủi,
thì ông lại bỏ tù. Theo truyền thống
Thiếu-sinh-quân, khi sự việc xẩy ra, thì
Thiếu-tá Bích phải gặp Quận-trưởng Vũng-tầu,
điều tra xem Cảnh-sát nào là thủ phạm, truy tố
ra tòa. Đây ông lờ đi cho Trung-úy Hoài hành sự, làm
mất cái tiếng lịch sự, ôn nhu của
Thiếu-sinh-quân; hơn nữa tạo tiền lệ xấu
cho các lớp sau.
Trục
trặc thứ nhì là sự xung đột giữa vài cán
bộ cấp hạ sĩ quan với các giáo sư văn hóa dân
sự. Lệ không thành văn từ trước đến giờ
của các trường Thiếu-sinh-quân, là các giáo sư dân
sự được chào kính như sĩ quan. Khi giáo sư vào
lớp, thì trưởng lớp hô Phắc. Khi vào
cổng thì binh canh phải bắt súng chào. Một
lần, lớp đệ lục C có giờ trống, Trung-sĩ
Châu Văn Bông vào lớp để xử tội mấy
Thiếu-sinh-quân về những lỗi lặt vặt. Khi
đến giờ giáo sư Hải vào lớp, thay vì Bông
phải trả lớp học lại cho giáo sư Hải, là
người thô lỗ cộc cằn Bông vẫn ngoác mồm
xổ ra những từ thô tục. Giáo sư Hải vào
lớp, trưởng lớp hô Phắc. Cả lớp đứng
nghiêm. Bông phạt trưởng lớp vì tội Bông còn
ở trong lớp, sao dám coi trọng giáo sư Hải hơn Bông?
Sự việc đưa lên trên. Đại-úy Lưu Kim Châu, trưởng
phòng Văn-hóa, kiêm Tham-mưu-trưởng đòi phạt Bông.
Trung-úy Nguyễn Văn Hoài trưởng phòng Quân-huấn
lại nêu ra rằng: Nếu động viên, thì giáo sư
Hải chỉ là một binh nhì, sao có thể hơn trung
sĩ Bông là một hạ sĩ quan ? Cuối cùng
Thiếu-tá Bích xử: Từ nay, các giáo sư dân sự vào
lớp, Thiếu-sinh-quân chỉ hô đứng dậy thôi. Không
Nghiêm, cũng chẳng Phắc, khi qua cổng, binh canh không
phải chào kính gì nữa. Quyết định này làm toàn
thể Thiếu-sinh-quân bất mãn vô cùng, các giáo sư
cũng nản lòng
Bốn
tháng sau, đoàn Công-tác đặc biệt miền Trung, tại
Sài-gòn khám phá ra Trung-úy Hoài là cán bộ
Cộng-sản nằm vùng, hiện lĩnh chức
Huyện-ủy Cần-giờ, Vũng-tàu. Ông bị
bắt, rồi sau không biết ra sao.
Cuối
niên học 1956-1957, lớp đệ tứ thi Trung-học đệ
nhất cấp đỗ 28/30, tức 93%. Tỷ lệ cao
nhất nước. Trong khi trung bình trên toàn quốc là
13%. Trường Phan Thanh-Giản tại Cần-thơ đứng
thứ nhì với 25%. Uy tín các giáo sư dạy văn hóa lên
cao, được kính trọng hơn! Giữa năm 1957, Thiếu-tá
Bích rời trường, và Thiếu-tá Phan Như Hiên lại
trở về. Các Thiếu-sinh-quân mừng không bút nào
tả siết.
3.3
Kế hoạch Quốc-gia về Thiếu-sinh-quân.
Niên
khóa 1957-1958 có biến chuyển, tất cả các
Thiếu-sinh-quân mới đậu Trung-học đệ nhất
cấp, được tùy ý chọn : Hoặc tiếp
tục học lên cao, hoặc được gửi theo học
trường Võ-bị Quốc-gia Đà-lạt. Các
Thiếu-sinh-quân đang theo học tại trung học
Nguyễn Đình Chiểu, cùng các Thiếu-sinh-quân
mới đậu Trung-học được gửi lên Sài-gòn
theo học tại trường trung học Chu Văn An hoặc Pétrus
Ký. Nơi ăn ở là trường Quân-y, nằm tại đường
Hùng-vương Chợ-lớn. Một số Thiếu-sinh-quân đậu
tú tài phần hai, được theo học Đại-học Quân-y.
Đây là thời gian cực thịnh của trường
Thiếu-sinh-quân Việt-Nam.
Niên
khóa 1958-1959 trường Trung-học Vũng-tầu đã
mở đệ nhị cấp. Những Thiếu-sinh-quân
mới đỗ Trung-học không gửi về Sài-gòn
học nữa, mà gửi ra học tại đây. Niên khóa này,
sĩ số Thiếu-sinh-quân lên tới trên 1,500.
Sang
niên khóa 1959-1960,để đáp ứng tình trạng
thiếu giáo sư Văn-hóa, các Thiếu-sinh-quân mới đỗ
Tú-tài 2 được giữ lại dạy học. Niên khóa này,
trường có tới 4 lớp đệ tứ. Một số
lớn cựu Thiếu-sinh-quân thành danh hồi 1970-1975, đều
học tại 4 lớp đệ tứ này.
Trong
hai năm 1958-1959, có mật lệnh của phủ
Tổng-thống, các Thiếu-sinh-quân ra trường được
tuyển chọn, được huấn luyện rồi dùng vào
công tác cực mật, cùng với một số hạ sĩ
quan khác. Công tác đó là gửi sang Thái, sang Miên, sang Lào,
kể cả sang Pháp, tiềm ẩn vào các gia đình người
Việt thân Cộng để hoạt động, lấy tin
tức. Hoặc từ đó có thể
xin về Việt-Nam yêu nước, tình nguyện đầu
quân. Dĩ nhiên với kiến thức rộng rãi,
với học thức sẵn có, họ sẽ được
nhập các trường sĩ quan, họ hoạt động ngay
trong lòng địch. Sau đợt đầu, kết quả
thấy rõ, các hạ sĩ quan khác, tuy được
tuyển chọn rất kỹ, thành tích lại rất khiêm
tốn. Trong khi các cựu Thiếu-sinh-quân lại hoàn thành
sứ mệnh tốt đẹp ; phủ Tổng-thống không
ngờ tơí. Ông cố-vấn Ngô Đình Nhu đã nói
với Đại-tướng Lê Văn Tỵ:
"Mấy
cháu nhỏ xuất từ trường Thiếu-sinh-quân
thực khác hẳn với bất cứ quân nhân nào. Có
lẽ chỉ quân đội Do-thái mới so sánh được mà
thôi".
Thiếu-tá
Phan Như Hiên được bộ Tổng-tham mưu chỉ định
thuyết trình trước một hội đồng gồm
: Tổng-thống, phó Tổng-thống, Tổng-tham mưu trưởng,
Tư-lệnh Lực-lượng đặc biệt, Sở nghiên
cứu chính trị, cùng một số cố vấn
Hoa-kỳ. Đề-tài là : Tổ chức huấn luyện
Thiếu-sinh-quân Việt-Nam. Một tháng sau buổi thuyết
trình, Thiếu-tá Hiên nhận được
lệnh từ Đại-tướng Lê Văn Tỵ rằng hãy
nghiên cứu kế hoạch, sao mỗi năm có thể cung
cấp cho quân-đội 400 Thiếu-sinh-quân ra trường.
Cứ mỗi năm có 400 quân nhân kỷ luật, can đảm,
yêu nước, làm nòng cốt , thì sau một
thời gian, quân đội có một cái khung vững
chắc. Sau khi cùng bộ chỉ huy nhà trường hội
họp nghiên cứu, Thiếu-tá Phan Như Hiên
phúc trình rằng:
_
Muốn có 400 Thiếu-sinh-quân ra trường mỗi năm thì
phải thu dụng 2000 học sinh. Với những thiếu
niên đang tuổi hiếu động mà tập trung số đông
như vậy, thì giáo sư, sĩ quan bình thường, khó
mà duy trì kỷ luật, khó mà đào tạo như ý
muốn.
_
Muốn vượt ra ngoài cái kho khăn đó, thì giáo sư, sĩ
quan cần phải là một khối thống nhất hành
động. Để đạt mục tiêu kế hoạch
quốc gia, chỉ có cách duy nhất là dùng toàn cựu
Thiếu-sinh-quân làm giáo sư, sĩ quan chỉ huy, cán bộ
mới có thể tránh những tai nạn xung đột
nội bộ như thời Thiếu-tá Bích.
Kế
hoạch đó, sau gọi là " Kế hoạch Quốc-gia
về Thiếu-sinh-quân ". Kế hoạch được theo dõi
bởi văn phòng Cố-vấn phủ Tổng-thống,
và văn phòng Đại-tướng Tổng-tham mưu trưởng,
và chỉ huy trưởng trường Thiếu-sinh-quân. Đấy
là trên đại cương, chứ thực sự do ba cá nhân là
ông Cố-vấn Ngô Đình Nhu, Đại-tướng Lê Văn
Tỵ, và Thiếu-tá Phan Như Hiên.
Bước
đầu thực hiện, bộ Tổng-tham-mưu quyết định
gửi những Thiếu-sinh-quân ưu tú nhất, mới đỗ
Tú-tài 2, theo học Đại-học sư phạm, rồi
trở lại trường làm giáo sư. Tương lai cũng sẽ
đem những Thiếu-sinh-quân tốt nghiệp trường Võ-bị
Quốc-gia về trường lĩnh nhiệm vụ chỉ
huy. Lại tuyển những hạ sĩ quan cựu
Thiếu-sinh-quân từng xông pha ngoài tuyến đầu,
bị thương, đưa về làm cán bộ.
Năm
1960, 8 Thiếu-sinh-quân ưu tú nhất, đỗ Tú-tài 2, được
gửi theo học Đại-học sư phạm Sài-gòn.
|