|
Trường
Thiếu-sinh-quân Việt-Nam.
1.Thành
lập.
Cuối
năm 1955, tại miền Nam Việt-Nam, còn tất
cả 6 trường Thiếu-sinh-quân. Bấy giờ có tin bán
chính thức, Hoa-kỳ không viện trợ cho các trường
Thiếu-sinh-quân, vì vậy các trường này sẽ
giải tán. Dư luận xôn xao. Đùng một cái, giưã năm
1956, có lệnh thống nhất 6 trường, đưa tất
cả các Thiếu-sinh-quân về Vũng-tầu, thành
lập Trường Thiếu-sinh-quân Việt-Nam. Các trường
Thiếu-sinh-quân, đang từ tình trạng của
những trường địa phương nhỏ bé, bỗng dưng
trở thành một quân trường lớn.Vậy phép
lạ nào đã chuyển từ tình trạng cực
xấu, thành tình trạng cực tốt mau chóng như
vậy? Ai đã chống lại quyết định của
cố vấn Hoa-kỳ để duy trì các trường
Thiếu-sinh-quân, hơn nữa thống nhất làm một?
Tôi xin trình bầy: Nhờ ân đức, công lao của
ba người là tổng-thống Ngô Đình Diệm,
thống-trướng Lê Văn Tỵ và ông cố-vấn Ngô Đình
Nhu. Có thể nói, không có ba vị đó thì không có trường
Thiếu-sinh-quân Việt-Nam.
Bí ẩn của vấn đề như thế này.
Hoa-kỳ viện trợ toàn bộ quân sự cho
Việt-Nam từ năm 1955. Bấy giờ quân đội giáo phái
Cao-đài, Hòa-hảo, Bình-xuyên không còn nữa.
Trong nước không chiến tranh. Các cố vấn quân
sự Hoa-kỳ bắt đầu huấn luyện quân đội
Việt-Nam, rồi đề nghị cải tổ các cơ
cấu cao nhất từ bộ Quốc-phòng cho tới
Bảo-an-đoàn cấp huyện. Mỗi tổ chức,
mỗi cơ cấu đều có cấp số, ngân khoản. Quân
số của Việt-Nam bấy giờ là 21 vạn, và
khoảng 10 vạn Bảo-chính-đoàn. Thời điểm 1955
bộ tư lệnh MACV chưa được thành lập. Các cố
vấn Hoa-kỳ tại Việt-Nam do bộ tư-lệnh Thái-bình-dương
(TBD) ở Hawaii chỉ huy. Sau khi nghiên cứu, các sĩ quan
Hoa-kỳ đưa ra nhận xét rằng với một miền
Nam thanh bình, không cần quân số đông đảo.
Họ đề nghị chỉ lưu lại 10 vạn quân chính
quy với 5 vạn Bảo-chính-đoàn. Quân đội được
giải ngũ ào ạt. Những cơ cấu nào của
Việt-Nam mà Hoa-kỳ không có cũng bị giải tán.
Hoa-kỳ không có trường Thiếu-sinh-quân theo mô thức
như châu Âu, châu Phi, như Việt-Nam. Những sĩ quan
trong phòng 3 TBD là cơ quan có nhiệm vụ nghiên
cứu thiết kế. Hầu hết họ còn
trẻ, không biết gì về Thiếu-sinh-quân. Họ
cho rằng trường Thiếu-sinh-quân là nơi nuôi dưỡng
con của tử sĩ. Họ không làm cấp số cho các
trường Thiếu-sinh-quân, nên trong viện trợ
Hoa-kỳ không có khoản nào đài thọ, viện trợ
cho những ngôi trường nhỏ bé này. Hoa-kỳ yêu
cầu phía Việt-Nam giải tán.
Không viện trợ thì lấy đâu ra tiền chi phí?
Trong một buổi họp với các cố vấn
Hoa-kỳ, bộ trưởng phụ tá bộ Quốc-phòng
Trần Trung-Dung, Thiếu-tướng Trần Văn Đôn, Tham-mưu-trưởng
liên quân ; chấp nhận ngay. Mặc dầu Trung-tướng
Lê Văn Tỵ, Tổng-tham-mưu trưởng phản đối. Nhưng
ông bị thiểu số. Bộ Quốc-phòng chuẩn
bị giải tán các trường Thiếu-sinh-quân.
Thời điểm này, trên toàn quốc, còn các trường
Thiếu-sinh-quân sau :
_ Trường Thiếu-sinh-quân Huế, nguyên là trường
Thiếu-sinh-quân đệ nhị Quân-khu.
_ Trường Thiếu-sinh-quân Ban-mê-thuột, nguyên là trường
Thiếu-sinh-quân đệ tứ Quân-khu.
_ Trường Thiếu-sinh-quân Sông-mao, nguyên là trường
Thiếu-sinh-quân Móng-cáy của sắc dân Nùng di cư vào năm
1954.
_ Trường Thiếu-sinh-quân Đà-lạt, nguyên là trường
dành riêng cho con của quân đội Pháp tại Đông-dương.
_ Trường Thiếu-sinh-quân Vũng-tầu, nguyên là trường
Thiếu-sinh-quân dành cho con của quân đội Liên-hiệp
Pháp tại Đông-dương.
_ Trường Thiếu-sinh-quân Mỹ-tho, nguyên là trường
Thiếu-sinh-quân đệ tam Quân-khu từ Hà-nội nhập
với trường Thiếu-sinh-quân đệ nhất Quân-khu.
Tin giải tán các trường Thiếu-sinh-quân lan ra mau chóng.
Trung-tướng Lê Văn-Tỵ là một cựu Thiếu-sinh-quân,
vì vậy ông chống lại quyết định này. Ông
báo hung tín cho các sĩ quan cựu Thiếu-sinh-quân. Các sĩ
quan cựu Thiếu-sinh-quân đều phản đối
quyết liệt. Vấn đề được đưa lên phủ
Tổng-thống. Chính Tổng-thống Ngô Đình-Diệm
cũng không biết gì nhiều về Thiếu-sinh-quân.
Hình ảnh duy nhất mà Ngài đã thấy là:"...Năm
1955, Ngài còn là Thủ-tướng. Trong lần viếng
thăm bộ chỉ-huy Phân-khu Mỹ-tho; bấy giờ trung-tá
Nguyễn Văn Là, làm tư-lệnh. Trung-tá Là nguyên là một
Thiếu-sinh-quân, hơn nữa ông từng là chỉ huy trưởng
trường Thiếu-sinh-quân Đông-dương. Khi tổ chức
lễ tiếp rước Thủ-tướng, ông lệnh cho trường
Thiếu-sinh-quân Mỹ-tho lấy một đại đội làm
hàng quân danh dự. Thủ-tướng Diệm duyệt đoàn
Thiếu-sinh-quân, thấy các chú lính nhỏ bé, dàn chào đẹp
quá, Ngài hỏi thăm đôi điều rồi cho 20 ngàn đồng.
Hồi đó với 20 ngàn, trường mua được hai con bê, làm
thịt cho Thiếu-sinh-quân ăn. Hình ảnh đội
Thiếu-sinh-quân nhập vào trí nhớ Ngài từ đó. Hình
ảnh một Thủ-tướng ôn nhu, yêu thương
trẻ
của Ngài cũng nhập vào tâm não mấy trăm
Thiếu-sinh-quân thuộc trường Mỹ-tho. Đây là
những thiện cảm đầu tiên của
Tổng-thống Diệm dành cho Thiếu-sinh-quân, và sự
trung thành, tôn kính Ngài của Thiếu-sinh-quân cũng
nảy nở từ đó. Cho đến nay, trải 44 năm, tuy ngài
vị quốc vong thân đã 36 năm, các Thiếu-sinh-quân bé
nhỏ bây giờ đều thành ông nội, ông ngoại, mà
vẫn còn tưởng nhớ, vẫn còn tôn kính Ngài".
Ngô Tổng-thống lệnh cho bộ Quốc-phòng tóm
lược tướng mạo quân vụ các sĩ quan cao
cấp, xuất thân từ Thiếu-sinh-quân, trình lên.
Sau khi duyệt qua, Ngài thấy rằng đó là những sĩ
quan chuyên nghiệp, không tham vọng chính trị, can đảm,
có tư cách lãnh đạo. Ngay trước mắt
Tổng-thống, bốn sĩ quan xuất thân
Thiếu-sinh-quân, được Ngài trọng dụng, đang
giữ chức vụ tối cao là Trung-tướng Lê Văn
Tỵ, Tổng tham mưu trưởng, Thiếu-tướng
Nguyễn Văn Là Tổng giám-đốc Cảnh-sát Công-an, Đại-tá
Nguyễn Hữu Có, tư-lệnh quân đội miền Đông,
Đại-tá Woòng A Sáng, tư-lệnh sư đoàn 5, kiêm Bang-trưởng
sắc dân Nùng di cư và một số sĩ quan khác như Đoàn
Văn Quảng, Nguyễn Văn Ngưu, Hoàng Văn Lạc, Lý Tòng
Bá.v.v. đều là những sĩ quan ưu tú. Ngài mời
Trung-tướng Lê Văn Tỵ hội kiến, xem nên giải
quyết thế nào, khi Hoa-kỳ không viện trợ, để
có thể tiếp tục duy trì các trường
Thiếu-sinh-quân. Trong buổi hội kiến này có cả
ông Cố-vấn Ngô Đình Nhu. Trung-tướng Lê Văn
Tỵ đề nghị :
"Người Hoa-kỳ không viện trợ cho
Thiếu-sinh-quân, thì mặc họ, mình có thể
du di ngân sách, quân trang, quân dụng để điều hành
".
Ngô tổng-thống hỏi:
" Chi phi nuôi Thiếu-sinh-quân có cao lắm không?".
" Thưa Tổng-thống không. Đài thọ ăn học cho
một Thiếu-sinh-quân rẻ hơn nuôi một binh nhì".
Ông
cố-vấn Ngô Đình Nhu khẳng định:
"Chính phủ nuôi biết bao nhiêu học sinh di cư còn
được. Tại sao không nuôi các Thiếu-sinh-quân? Tôi đã
nghiên cứu kỹ. Người Pháp thành lập trường
Thiếu-sinh-quân chỉ với mục đích nuôi con của
lính, để họ có
thể yên tâm đi xa, đánh giặcï. Tôi thấy hầu
hết các sĩ quan cựu Thiếu-sinh-quân đều là
những người lính chuyên nghiệp,
ưu tú, họ hành xử luôn ngay thẳng.Vậy dù nuôi
dạy Thiếu-sinh-quân có đắt mấy, ta cũng cứ
duy trì. Xin Tổng-thống giữ nguyên nếp trước
là nuôi dạy con của binh sĩ để tỏ cho họ
biết chính phủ ưu đãi họ. Nhưng không phải
nuôi dạy để chúng thành sĩ quan, hạ sĩ quan bình
thường. Ta phải có chương trình dạy dỗ đặc
biệt sao cho Thiếu-sinh-quân trở thành những người
trung kiên nhất, can đảm nhất, ưu tú nhất".
Sự
thực đề nghị lưu giữ các trường
Thiếu-sinh-quân của Trung-tướng Lê Văn Tỵ trúng
ý Ngô Tổng-thống. Trước khi họp với
Trung-tướng Lê Văn Tỵ, Ngài đã hỏi ý
kiến ông Cố-vấn Ngô Đình Nhu. Ông Ngô Đình
Nhu là người đầy tinh thần tự lập, tự hào
của người Việt. Ông là người có cái sở
học cực uyên thâm về văn hóa Âu-châu Địa-trung-hải.
Ông muốn trong quân đội có một số cán bộ quân
sự thực lý tưởng,
thực trung kiên, thực can đảm như những cán bộ
của quân đội Do-thái. Ông biết trường
Thiếu-sinh-quân có thể đào tạo những người mà
ông hy vọng. Ông cương quyết giữ các trường
Thiếu-sinh-quân lại.
Kể
từ đó, Tổng-thống Ngô Đình Diệm biết đến
khả năng các cựu Thiếu-sinh-quân, bắt đầu chú
ý, nâng đỡ, trọng đãi, tin dùng các cựu
Thiếu-sinh-quân. Và cũng kể từ đó, các
Thiếu-sinh-quân có một truyền thống mới:
Tự hào là con yêu của Quốc-gia.
Ghi chú
Quả thực Ngô
tổng thống và ông Cố-vấn không lầm, khi tin dùng
các cựu Thiếu-sinh-quân. Những cựu Thiếu-sinh-quân
mà ngài tin dùng là Thống-tướng Lê Văn Tỵ, Trung-tướng
Nguyễn Văn Là, Thiếu-tướng Hoàng Văn Lạc,
Thiếu-tướng Lý Tòng Bá, trong cuộc đảo
chính 1-11-1963 đều cương quyết không chịu phản ngài.
Các tướng trong Hội đồng quân nhân cách mạng định
khử tướng Là. May thay tướng Là là bạn của tướng
Dương Văn Minh, nên ông thoát nạn. Tướng Hoàng Văn
Lạc bị tướng Lê
Văn Kim đòi giết, may được đại sứ Cabot
Lodge cứu. Còn tướng Lý Tòng Bá, bị
chỉ định đem chiến đoàn đánh dinh Gia-long, ông
dự định bằng mọi giá phải bảo vệ Ngài
cùng ông Cố-vấn. Nhưng chẳng qua vận nước suy
vong, Ngài và ông Cố-vấn lại ẩn ở nhà cha Tam,
nên mới bị hung thần sát hại (Xin đọc Đời
binh lửa của Lý Tòng Bá). Giá như ngài vẫn
ở dinh Gia-long thì e cuộc đảo chánh khó thành.
Thế là các trường Thiếu-sinh-quân không bị
giải tán. Bộ Tổng-tham-mưu, bốc ngân khoản
chỗ này, bẹo quân dụng chỗ nọ của các
đơn vị trong toàn quân, để nuôi, dạy các
Thiếu-sinh-quân.Cũng vì vậy, mà trong cuộc
chiến tại Việt-Nam, bộ tư lệnh MACV cử
cố vấn đến tất cả các quân binh chủng.
Tại các đơn vị tác chiến, cố vấn Hoa-kỳ
hiện diện xuống đến cấp đại đội ; mà
không bao giờ cử cố vấn về trường
Thiếu-sinh-quân.
Bởi nhiệm vụ của cố vấn Mỹ là
huấn luyện, và kiểm soát việc xử dụng
viện trợ. Hoa-kỳ không có Thiếu-sinh-quân, thì
biết gì mà cố vấn huấn luyện? Hoa-kỳ
có viện trợ cho trường Thiếu-sinh-quân đâu mà
kiểm soát? Mãi mấy năm cuối cùng của
cuộc chiến, khi thấy các cựu Thiếu-sinh-quân quá
xuất sắc, lại kết thành một khối chặt
chẽ không đâu có. Bấy giờ MACV mới cử vài
cố vấn về mà chẳng cố vấn được gì
cả. Cố vấn viện trợ cho trường
Thiếu-sinh-quân những thực phẩm như sữa tươi,
sữa bột, dầu ăn, đồ hộp, lương kho và
dạy Anh-ngữ. Người có con mắt tinh tường đã
nhìn ra ưu điểm của Thiếu-sinh-quân là
Thống-tướng William C. Westmoreland, tư lệnh quân đội
Mỹ tại Việt-Nam.
Ghi chú.
Trong hồi ký của tướng Westy, ông viết:
" ...Tôi yểm trợ cả trường Thiếu-sinh-quân
tại Vũng-tầu. Trường này dành riêng cho con các sĩ
quan, hạ sĩ quan đã hy sinh vì đất nước
họ. Sau khi tốt nghiệp trường Thiếu-sinh-quân, các
thiếu niên này sẽ gia nhập quân đội, và tiếp
tục con đường binh nghiệp bằng cách nhập
học trường võ bị Đà-lạt và các trường
khác ".
Chỉ mấy giòng, mà tướng Westy đã lầm
lẫn trầm trọng đến hai lần. Thứ nhất
các Thiếu-sinh-quân là con của sĩ quan, hạ sĩ
quan, binh sĩ ; chứ không phải chỉ là con sĩ quan,
hạ sĩ quan. Thứ nhì, phụ thân của
Thiếu-sinh-quân không nhất thiết là tử sĩ, mà
gồm cả những người còn đang sống.
Đấy, tướng Westy, từng chỉ huy tối cao quân đội
Hoa-kỳ tại Việt-Nam, mà còn lầm lẫn như
vậy, hỏi sao các sĩ quan cấp úy ngồi ở
Hawai 15 năm trước không lầm sao được !
Giữa năm 1956, bộ Tổng-tham-mưu ra lệnh tập
trung sáu trường Thiếu-sinh-quân về Vũng-tầu,
lập thành Trường Thiếu-sinh-quân Việt-Nam.
Xin
tóm lược:
Kể từ năm 1946, khi người Pháp trở lại Đông-dương,
họ thành lập trường Thiếu-sinh-quân Đà-lạt
thu nhận con của quân nhân người Pháp, và trường
Thiếu-sinh-quân Đông-dương trước ở Đa-cao, sau di ra Vũng-tầu,
dành cho con của quân nhân trong quân đội Liên-hiệp Pháp.
Năm1946, khi quân đội Quốc-gia Việt-Nam thành lập,
thì cũng thành lập tại 4 quân khu, bốn trường
Thiếu-sinh-quân. Trường Đệ-nhất quân khu tại
Gia-định, sau di về Mỹ-tho. Đệ-tứ quân khu
tại Ban-mê-thuột. Đệ-nhị quân khu tại
Huế. Đệ-tam quân khu tại Hà-nội. Trường đặc
biệt dành cho sắc dân Nùng tại Sông-mao.
Hai trường của Pháp, 5 trường cùa Việt đều có
chung 2 mục đích.
Một
là tỏ ra đãi ngộ những quân nhân có huân công,
hoặc phủ tuất gia đình chiến sĩ bỏ mình
vì nước.
Hai
là nuôi dạy con của quân nhân, để họ không
bận rộn lo lắng giáo dục con, khi phải chinh
chiến xa nhà. Các Thiếu-sinh-quân ra trường, trở thành
những sĩ quan, hạ sĩ quan xuất sắc là do
sự giáo dục, cùng truyền thống, chứ không
phải mục đích khi lập trường.
Đáng lẽ năm 1956, các trường Thiếu-sinh-quân bị
giải tán. Nhưng nhờ ân đức của
Tổng-thống Ngô Đình-Diệm. Nhờ tinh thần
tự hào, tự lập của ông cố-vấn Ngô Đình-Nhu.
Nhờ Trung-tướng Lê Văn Tỵ nguyên là Thiếu-sinh-quân:
Các trường không bị giải tán, trái lại được
thống nhất thành một trường lớn, có tầm vóc
quốc gia. Trường không còn mục đích nhỏ
hẹp là nuôi dạy con của chiến sĩ khiến
họ yên tâm khi phải xa nhà, hoặc bận rộn công
tác nữa. Mục đích của trường Thiếu-sinh-quân
Việt-Nam bay giờ bao gồm mục đích trước, nhưng
thêm mục đích là đào tạo các Thiếu-sinh-quân trở
thành những cán bộ lãnh đạo quân đội,
trung kiên, can đảm, ưu tú, yêu nước.
|