5. Chương trình huấn luyện.                                    

    Kể từ ngày thành lập cho đến niên khóa 1953-1954, chương trình huấn luyện của trường Thiếu-sinh-quân đệ nhất quan khu, theo đúng chương trình của các trường Thiếu-sinh-quân tại Pháp.

    _ Về văn hóa là chương trình của các trường dân sự Pháp tại Nam Việt-Nam.
   
_ Chương trình huấn luyện quân sự lấy y nguyên chương trình của trường Thiếu-sinh-quân tại Pháp. Chương trình này tương đối cao, kỹ hơn tất cả các trường hạ sĩ quan tại Việt-Nam. Thời điểm này Pháp-ngữ là tiếng chính thức dùng trong các văn kiện quân đội, cũng như dùng trong các lớp huấn luyện chuyên môn. Thế nhưng hầu hết các hạ sĩ quan Việt-Nam lại không đủ tiếng Pháp, nên các Thiếu-sinh-quân ra trường được trọng đãi, thường được đưa đi học chuyên môn, hoặc làm văn phòng.
    
_ Hàng tuần, ngoài chương trình văn hóa ra, các Thiếu-sinh-quân phải học 10-20 giờ quân sự.
     _ Về thể dục thể thao, mỗi tuần 18 giờ, chia ra 5 giờ thể dục, 13 giờ điền kinh và các môn thể thao. Trong khi các trường dân sự hồi đó chỉ có 2 giờ. Vì vậy các Thiếu-sinh-quân đều có thể chất tốt.
     _ Không có chương trình huấn luyện tinh thần.
     _ Các Thiếu-sinh-quân đến tuổi 16 phải trải qua cuộc trắc nghiệm tâm lý, để năm 17 tuổi sẽ gửi đi học chuyên môn. Những Thiếu-sinh-quân không có khuynh hướng tâm lý nhất định, sẽ học quân sự, thường gọi là Cours Peloton.
     _ Dù học chuyên môn, dù học Cours Peloton, thì khi đúng 18 tuổi sẽ ký đăng vào quân đội 5 năm. Kể từ ngày ký đăng, 3 tháng sau thăng cấp hạ sĩ, 6 tháng sau thăng cấp hạ sĩ nhất, 9 tháng sau thăng cấp trung sĩ.
   
_ Những Thiếu-sinh-quân đỗ bằng BEPC (Brevet élémentaire premier cycle) được gửi lên học tại trường Võ-bị Đà-lạt. Đây không phải là trường hợp ưu đãi gì cả, vì bấy giờ, một học sinh dân sự, có bằng Trung-học đệ nhất cấp Việt cũng được nhập học trường Đà-lạt.
   
_ Truyền thống của Thiếu-sinh-quân dù châu Âu, Phi, hay Á phát xuất từ những thế kỷ trước là không phân biệt chủng tộc, không phân biệt quốc gia, không phân biệt tuổi tác. Chỉ cần biết là cựu Thiếu-sinh-quân thôi cũng đủ rồi, chả cần biết xuất thân trường nào, nước nào. Gặp nhau là thân nhau, nâng đỡ, giúp đỡ, che chở cho nhau bằng tất cả khả năng. Thời gian này, hầu hết những chức vụ quan trọng trong quân đội Pháp tại Đông-dương, do các cựu Thiếu-sinh-quân nắm giữ. Vì vậy các cựu Thiếu-sinh-quân Việt-Nam ra trường được giữ những chức vụ then chốt. Vào thời đó, chỉ những sĩ quan, hạ sĩ quan Pháp có thể chỉ huy các đơn vị Việt-Nam, hiếm có sĩ quan, hạ sĩ quan Việt-Nam chỉ huy các đơn vị Pháp. Thế nhưng, những Thiếu-sinh-quân người Việt ra trường thời này, hầu hết được chỉ huy các đơn vị Pháp. Họ chỉ huy dễ dàng nhờ khả năng quân sự giỏi, nhờ kiến thức văn hóa cao, và nhất là họ tự tin. Cho nên chỉ vài năm sau họ được gửi đi học sĩ quan.
   
_ Các Thiếu-sinh-quân không phân biệt tuổi, chia thành trung đội, đại đội. Mỗi lớp là một trung đội. Cả trường thành một tiểu đoàn. Mỗi trung đội có một cán bộ giám thị phụ trách kiểm soát kỷ luật, vệ sinh. Những ông này thường là hạ sĩ quan. Tiểu đoàn Thiếu-sinh-quân do một sĩ quan đảm trách.
   
_ Sau mỗi bán niên, cộng điểm văn hóa, quân sự, thể thao lại, Thiếu-sinh-quân nào đứng đầu lớp được mang cấp trung sĩ. Thứ nhì cấp hạ sĩ nhất. Thứ ba, tư cấp hạ sĩ. Thứ sáu đến thứ tám cấp binh nhất. Lương một Thiếu-sinh-quân (tiền túi) là 30 đồng. Mỗi cấp thêm 15 đồng. Binh nhất 45đ, hạ sĩ 60đ, hạ sĩ nhất 75đ, trung sĩ 90đ. Trong các trung sĩ, ai xuất sắc nhất được mang cấp trung sĩ nhất, gọi là Major. Tại trường Thiếu-sinh-quân Hà-nội thì trung sĩ là trưởng lớp, chỉ huy anh em. Major chỉ huy toàn trường. Còn trường Gia-định, Mỹ-tho thì trưởng lớp do hạ sĩ quan cán bộ chỉ định. Không có vấn đề tự chỉ huy. Sang bán niên sau, nếu ai mang cấp trung sĩ mà tụt hạng chín, thì trở thành binh nhì. Nếu một binh nhì nào hạng nhất lại thành trung sĩ.
   
_ Buổi sáng 6 giờ thức giấc, làm vệ sinh, tập họp điểm danh, rồi tập thể dục. 7,15 ăn điểm tâm, tập họp chào cờ. 8 giờ học tới 11 giờ. 11 giờ tập họp giữa sân nghe nhật lệnh, nhận thơ, đây là giờ tính tội những ông mãnh bất tuân kỷ luật : Phòng ngủ quét không sạch. Y phục trong tủ không xếp ngay ngắn, dường ngủ không xếp màn (mùng) tháo, gấp cẩn thận...Nhẹ thì hít đất, nhảy xổm, nặng thì ăn từ một hèo tới 10 hèo. Sau đó ăn trưa. Ăn xong lên phòng ngủ làm một giấc la siết. 14 giờ thức giấc, rồi học văn hóa đến 16 giờ. Từ 16 giờ là giờ thể thao : Ném tạ, leo dây, nhảy cao, nhảy dài,  đá banh, bống chuyền, bóng rổ. 18 giờ cơm chiều. 19 giờ vào lớp học bài. 22 giờ đi ngủ.
   
_ Thứ bẩy, chủ nhật, nếu Thiếu-sinh-quân nào có người nhà đón ra, thì được đi phép. Chiều chủ nhật phải trở lại trường. Những người không có thân nhân đón, thì thực là buồn thảm. Bởi vậy mới có những màn nhảy rào, chui rào ra phố chơi. Để giảm thiểu nạn này, trường thường tổ chức những cuộc đi chơi xa như thăm Chợ-gạo, Bến-tre, Gò-công, Long-an, đôi khi xa hơn, ra tới Nha-trang. Mỗi niên học, có ba kỳ nghỉ : Tết Nguyên-đán, Phục-sinh từ 15 tới 20 ngày. Nghỉ hè 75 ngày. Những dịp này, quân đội cung cấp phương tiện di chuyển cho Thiếu-sinh-quân bằng xe lửa, bằng trưng dụng xe đò, bằng không quân. Tiền ăn những ngày nghỉ đó khi nhập học phát cho Thiếu-sinh-quân.

Hosted by www.Geocities.ws

1