Kính
thưa Quý-vị
Chúng
tôi xin chiếu bản đồ phân chia lãnh hải, cũng
như khu vực đánh cá mới theo Hiệp-định 25-12-2000

Bản
đồ hiệp định mới về khu vực đánh cá dành
cho Trung-quốc (25-12-2000)
Bản đồ lãnh hải theo hiệp định 25 tháng
12 năm 2000

Như
vậy theo hiệp định Việt-Hoa 25-12-2000 thì vùng
vịnh Bắc-bộ được chia ra như sau:
Việt-Nam 53%
Trunguốc
47%.
So với trước 1887 thì Việt-Nam chỉ mất có
38%, nay mất thêm 9% nữa, cộng chung là 47%!
4.5,
Ảnh hưởng vụ cắt lãnh hải,
4.5.1, Mất lãnh hải, quốc sản
Theo hiệp định này thì rõ ràng đảng
Cộng-sản Việt-Nam đã nhường cho
Trung-quốc tới 9% lãnh hải vùng vịnh
Bắc-Việt. Cái đau đớn là vùng nhượïng là vùng:
_
Có nhiều hải sản về cá thu, cá song, cá hồng,
mực là những loại hải sản quý.
_ Dưới đáy biển có mỏ hơi đốt, và
dầu lửa.
_
Một số đảo trong vùng nhượng, thuộc
Trung-quốc.
4.5,
An ninh quốc gia bị đe dọa
Nếu vụ nhượng
đất nguy hại về phương diện tinh thần, kinh
tế, thì vụ nhượng lãnh hải lại nguy
hại về an ninh. Vì Trung-quốc có thể dùng các
đảo này làm phi trường quân sự, căn cứ
Hải-quân để uy hiếp Thủ-đô Hà-nội và các
tỉnh trung châu Bắc-Việt và miền Trung, miền Nam
Việt-Nam.
Tin của ECL ghi lại, trong những cuộc hội
đàm Hoa-Việt về lãnh hải, Trung-quốc đòi
cho được mấy đảo nhỏ trong vùng, nhất là đảo
Bạch-long vĩ. Hiện thì đảo này vẫn
thuộc Việt-Nam. Nhưng trong các cuộc đàm phán hiện
còn đang tiếp diễn thì Trung-quốc cố đòi,
phía Việt-Nam, trong nội bộ cũng đã đồng
ý. Cũng những tin của ECL về các cuộc
hội của Bộ Chính-trị đảng Cộng-sản
Việt-Nam thì việc chủ trương nhượng các đảo
do quyết định của toàn thể, không do ba ông
Cố-vấn Đỗ Mười, Lê Đức-Anh hay Võ Văn-Kiệt. Để tỏ ý hoàn
toàn quy phục Trung-quốc. Chính Lê Khả Phiêu, đã
trao cho Trung-quốc toàn bộ kế hoạch phòng
thủ phía Bắc Việt-Nam. Theo ý kiến chúng tôi,
thì trong Bộ Chính-trị bấy giờ, nhóm quân đội
rất mạnh, chủ chốt có ba vị tướng là Lê
Khả-Phiêu, Phạm Văn-Trà, Phạm Thanh-Nhàn. Trong tài
liệu này, có phần ước tính tình hình
Trung-quốc, Việt-Nam, đại lược như sau:
"_ Trung-quốc không có khả năng dùng Không-quân
tấn công vào Thủ-đô Hà-nội và các tỉnh đồng
bằng Bắc-bộ. Vì khoảng cách từ các phi trường
Quảng-đông, Quảng-tây, Vân-nam, Hải-Nam
quá xa. Phi cơ chỉ có thể tới oanh tạc, nhưng
trở về thì không đủ nhiên liệu.
_ Nếu Trung-quốc tiến công bằng đường
bộ, thì ít nhất phải có một triệu quân.
Với một triệu quân mỗi ngày cần 10.000 lượt
ô-tô tiếp tế. Mà đường bộ thì các ngả
Lai-châu, Lào-cai, Hà-giang không dùng được. Chỉ có ba
ngả chính tạm dùng. Một là Lạng-sơn, hai là
Hạ-long (Quảng-yên cũ) ba là Cao-bằng. Ba ngả đó
đường xá gồ ghề, núi non hiểm trở.
Với 10.000 lượt xe, thì chỉ ba ngày là đường
nát hết.
_ Địa thế
hiểm trở, khúc khuỷu của ba con đường này,
chỉ cần ba người đóng một chốt, cũng đủ
cản trở một ngày tiếp tế.
_
Trong bối cảnh chiến tranh Hoa-Việt xẩy ra, thì
Thủ-đô cũng như Bộ Chính-trị, Bộ Tổng Tư-lệnh
có thể chuyển vào Thành-phố Hồ Chí-Minh.
_ Trường hợp đó bắt buộc Trung-quốc
phải dùng đường biển tiếp tế, chuyển quân.
Hai quân cảng lớn sử dụng sẽ là
Bắc-hải, Quảng-châu, Hải-Nam. Cả ba cùng xa,
rất khó khăn".
Nếu bây giờ Trung-quốc được mấy đảo
trong vịnh Bắc-Việt, nhất là đảo chiến lược
Bạch-long-vĩ,rất gần với thềm lục địa
của trung châu Bắc-bộ , miền Trung và miền Nam.
Nếu như Trung-quốc được đảo này, rồi
thiết lập căn cứ Không-quân, Hải-quân, trạm
tiếp vận tại đây, thì toàn bộ lãnh
thổ Việt-Nam bị uy hiếp nặng nề. Ông Lê
Khả-Phiêu, Phạm Văn-Trà, Phạm Thanh-Nhàn đều
là tướng lãnh, từng cầm quân trên 40 năm,
thì các ông phải biết rõ điều đó.
Biết, nhưng các ông vẫn làm, thì có nghĩa là các
ông muốn: "Việt-Nam vĩnh viễn nằm trong vòng
kiềm tỏa của Trung-quốc". Còn như các ông
ấy làm việc đó để
Được gì, cho ai, vì ai ? thì tôi
chịu.
4.6.
Về bộ Chính-trị
Bộ
Chính-tri hiện giờ (2001)
gồm có 15 vị, xếp theo thứ tự quyền hành là:
1, Nông Đức Mạnh,
Tổng-bí thư.
2,
Trần Đức Lương, Chủ-tịch nhà nước.
3,
Phan Văn Khải, Thủ-tướng,
4,
Nguyễn Minh Triết, Bí thư thành ủy thành phố
Hồ Chí Minh.
5,
Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ tướng, Thường-trực
chính phủ.
6,
Lê Minh Hương, Thượng-tướng, Bộ trưởng bộ Công-an.
7,
Nguyễn Phú Trọng, Bí
thư thành ủy Hà-nội.
8,
Phan Diễn, Bí thư Thành-ủy Đà-nẵng.
9,
Lê Hồng Anh, Phó Chủ-nhiệm ủy ban kiểm tra trung
ương.
10,
Trương Tấn Sang, Trưởng ban Kinh-tế trung ương.
11,
Phạm Văn Trà, Thượng-tướng, Bộ-trưởng
bộ Quốc-phòng.
12,
Nguyễn Văn An, Trưởng ban Tổ-chức trung ương.
13,
Trương Quang Được, Trưởng ban Dân-vận trung ương.
14,
Trần Đình Hoan, Chánh văn phòng Trung-ương đảng.
15,
Nguyễn Khoa Điềm, Bộ
trưởng bộ Văn-hóa Thông-tin.
Không như bộ Chính-trị thời 1954-1960, bộ Chính-trị
hiện thời, mỗi vị là một mảng. Nếu
Hoa-kỳ có đảng Dân-chủ, Cộng-hòa thì
bộ Chính-trị hiện giờ có 15 tên, như 15 đảng
khác nhau.
5.
Kết luận,
Kính thưa Quý-vị
Cảm
ơn Quý-vị đã kiên nhẫn ngồi nghe chúng tôi
điều trần. Trước khi chấm dứt, chúng tôi xin có
đôi giòng kết luận:
5.1,
Phần thứ nhất,
Theo những huyền thoại cổ thì vị hoàng
đế lập quốc Việt-Nam và Trung-quốc là anh em cùng
cha khác mẹ, lãnh thổ Việt-Nam Bắc tới
hồ Động-đình, tức bao gồm phần Hoa-Nam,
kể từ sông Trường-giang đến vịnh Thái-lan.
Thế nhưng trải gần 5 nghìn năm, bị
Trung-quốc chiếm dần, cuối cùng chỉ còn
lại phần lãnh thổ hiện nay. Trong thời gian
ấy, bất cứ triều đại nào, vị vua nào
của Trung-quốc cũng muốn chiếm Việt-Nam đặt
làm quận huyện. Tính chung, Việt-Nam bị
Trung-quốc đô hộ gần nghìn năm. Cho nên bất
cứ người Việt-Nam sinh ra cũng đều biết
rằng họ luôn luôn phải cảnh giác với cái
họa Trung-quốc đe dọa. Hóa cho nên trong giáo dục ,
trong văn học, trong tín ngưỡng,
người Việt luôn đề cao các anh hùng chống xâm
lăng Trung-quốc. Thời nào cũng thế, người
Việt có thể chia rẽ, chém giết nhau, nhưng khi có
họa xâm lăng của Trung-quốc, thì tất cả
quên hết, để cùng nhau giữ nước.
Nhưng không ngờ!
Chúng tôi không bao giờ tưởng tượng nổi!
Toàn
thể người Việt trong nước cũng như ở
ngoại quốc cũng không thể tin
được rằng:
Đảng Cộng-sản từ năm 1930 đến nay
(2001), lúc nào cũng nêu cao ngọn cờ yêu nước, mà
họ lại cắt đất, cắt biển cho
Trung-quốc. Họ vỗ ngực tự tôn rằng họ
với Trung-quốc bang giao trên thế bình đẳng.
Việt-Nam với Trung-quốc luôn luôn thân với nhau như
môi với răng. Bây giờ họ lại chịu nhục như
thế. Chưa bao giờ trong lịch sử Việt-Nam
lại chịu lụy Trung-quốc như vậy!
Chủ
tọa đoàn đặt câu hỏi, câu hỏi thứ 19,
_ Chúng
tôi có một thắc mắc hết sức quan trọng là
đối với Hoa-kỳ, Canada, Úc-đai-lợi, Liên-Âu thì
VN dè đặt, nghi ngờ trong vụ việc đầu tư. Sau
khi đầu tư rồi, họ tìm đủ cách để làm
cho tê liệt các hoạt động.
Đối với Hoa-kỳ, Pháp, đều có thời là
kẻ thù của họ, thì hiểu nổi. Còn
Canada, Úc, Liên-Âu, họ cũng đối xử cùng một
thái độ.Trong khi đối với Trung-quốc thì
họ hết sức dễ dàng, sau khi đầu tư, họ dành
cho mọi ưu đãi?
Gs
TĐS,
_ Thưa Ngài Chủ-tịch. Vấn đề này rất dài.
Xin ngài cho tôi 2 giờ trong cuộc điều trần định
kỳ vào tháng 3-2002 mới có thể nói hết được.Tuy
nhiên tôi xin tóm lược một câu: sách lược chung
của chủ nghĩa Cộng-sản Léninisme, Maoisme là coi
tất cả các quốc gia không Cộng-sản là kẻ
thù.
Chủ
tọa đoàn đặt câu hỏi, câu hỏi thứ 20,
_
Đối với Tây-phương, chính sách của VN
nghi ngờ có thể hiểu được. Ban điểm báo
cũng như sưu tầm không ngớt trình cho chúng tôi
những tin tức, những lời kêu gọi
Việt-kiều về nước đầu tư. Chúng tôi điểm
lại, không thấy Việt-kiều nào về nước đầu
tư mà thành công. Hầu hết họ bị cướp đoạt,
thậm chí bị tù, mà không có tội gì cả. Không
lẽ chính quyền Việt-Nam lại lỡ làm những
việc đạo tặc như vậy sao? Xin Giáo-sư vắn
tắt cho các vị hiện diện hôm nay biết vụ
việc đó.
Gs
TĐS
_ Người Việt ở ngoại quốc, đối
với đảng Cộng-sản, đều là Ngụy, là
Việt-gian, là Phản-động. Đảng Cộng-sản
Việt-Nam có chính sách kỳ thị chủng tộc
nhất thế giới, ngay cả vấn đề hôn nhân.
Nếu về phương diện y khoa, chúng ta khuyến khích các
tộc, dòng nên kết hôn với những tộc, dòng
khác, để tạo cho lớp trẻ sau thông minh, xinh đẹp,
thì hiện nay tại VN vẫn coi một người
Việt kết hôn với người ngoại quốc là
một tội. Trong cuộc điều trần trước
Quốc-hội năm ngoái, Thứ trưởng Ngoại-giao,
chỉ vì có con gái kết hôn với một ngườii
Đan-mạch mà bị chụp mũ, bị làm nhục đến
không thể tưởng tượng nổi. Do tinh thần đó, nên
bất cứ người Việt nào mang tiền về đầu
tư, thì họ muốn lấy, muốn bỏ tù, tùy thích.
Tôi xin tường thuật một vụ tiêu biểu nhất
là vụ Trịnh Vĩnh-Bình ở Hòa-lan. (Tóm lược
vụ việc trong 15 phút).
Chủ
tọa đoàn đặt câu hỏi, câu hỏi thứ 21,
_ Có bao
nhiêu vụ như vụ Trịnh Vĩnh-Bình?
Gs
TĐS,
_ Nhiều, rất nhiều, cực nhiều. Tổng
kết chúng tôi sưu
tầm trong 10 năm từ 1990-2000
được 204 hồ sơ, mà số vốn đem về
từ 1,5 triệu USD
trở lên rồi bị mất trắng. Hầu hết
họ đem tiền về đầu tư không qua chính quyền nơi
họ cư ngụ, mà đem thẳng về. Nên các quốc gia
nơi họ cư ngụ không nắm được chi tiết.
Chủ
tọa đoàn đặt câu hỏi, câu hỏi thứ 22,
_ Xin cho biết một
vụ tại Pháp, dễ kiểm chứng nhất.
Gs.
TĐS,
_
Đó là một người trẻ 45 tuổi (sinh 1949), tên là
Hoareau Jules. Quốc tịch Pháp đã 2 đời. Bố,
mẹ gốc là người Việt, nhập tịch Pháp vào
năm 1943. Bố nguyên là sĩ quan, trong quân đội Pháp. Mẹ là thương gia. Anh
em đều thành đạt, có người là dược sĩ, có
người là thương gia, có người là kỹ sư. Jules cũng
có học, từng kinh doanh tại Pháp, thành công về tài
chánh. Trong một chuyến du lịch VN năm 1993, Jules được
chào mời về đầu tư. Trở lại Paris, Jules
quyết định mang một số tiền lớn về đầu
tư vào dịch vụ Hotel-Restaurant. Năm 1994, Jules thành lập
Hotel-Restaurant mang tên Quick tại đường Nguyễn Đình-Chiểu,
thuộc quận 3, TP Hồ Chí-Minh. Địa điểm này
gần với tòa Lãnh-sư Pháp. Vì rất kinh
nghiệm trong nghề, nên chỉ một thời gian
ngắn, cuối năm 1994, cơ
sở của Jules đã nổi tiếng, lợi nhuận
lên cao. Nhưng tiền vào bao nhiêu lại ra đi bấy nhiêu, vì:
_ Phải nộp thuế chính
thức rất cao.
_ Công an di trú tới, trung bình
mỗi tháng một lần, điều tra, hỏi han lôi thôi.
Mỗi lần như vậy phải lót tay 3 tờ (300 USD).
_ Công an khu vực nói
thẳng, mỗi tháng phải nộp 5 tờ (500 USD).
_
Nhân viên kiểm soát khách sạn, nhà hàng đòi lót tay
mỗi tháng 5 tờ (500 USD).
_
Bọn xã hội đen (du đãng) thu tiền hàng ngày,
mỗi ngày 50 USD.
_
Mỗi ngày ít nhất hai, hoặc ba chức sắc dẫn
người tới ăn, mà không được phép thu tiền. Khi ăn
những khách đặc biệt này toàn uống Cognac Pháp,
chứ không uống rượu thường.
Tuy vậy, sau hơn một năm cơ sở càng phát đạt
hơn. Rồi bọn xã hội đen đòi một
số tiền 10.000 USD, và hăm dọa: "Nếu không trao,
sẽ bị Công-an tới bắt giam, Hotel-Restaurant sẽ
bị đóng cửa". Biết rằng không trao số
tiền này sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng bất thình
lình thì không thể kiếm đâu ra số tiền
đó. Jules khất, để xin gia đình gửi từ Pháp
sang. Khổ một điều, khi
Jules về VN đầu tư, gia đình phản đối.
Nay Jules xin tiền, gia đình không trả lời. Thế
là hai tháng sau thình lình Công-an đến khách
sạn, tông cửa vào một phòng cho khách thuê. Trong
phòng có một thiếu nữ. Công-an lập biên
bản là khách sạn chứa gái mại dâm. Jules cãi
rằng cô gái đó là do khách dẫn vào, thì không
phải lỗi ở Jules. Thế nhưng Jules cứ bị
bắt giam ở khám Chí-hòa. Khi gia đình biết
tin, thì cha, mẹ vội bay sang thăm con. Người ta đòi:
Phải nộp 10.000 USD thì Jules sẽ được tha.
Bố mẹ đành nộp tiền. Jules được thả ra.
Nghĩa là Jules bị bắt không do Tòa-án, lúc thả
cũng không, và tiền phạt cũng không do tòa. Khu
Jules trở lại cơ sở Quick thì hỡi ôi, chỉ
còn cái nhà trống, máy lạnh, dường, bàn, ghế
đều biến mất.
Bà mẹ Jules có
quen thân với một số giới chức cao cấp VN.
Khi sang VN, thấy con mình bị tống tiền, bà làm
lớn truyện. Thình lình bà lâm bệnh, phải
trở về Paris điều trị. Nhà thương
khám phá ra bà bị đầu độc, cùng một
loại thuốc với những loại mà tôi đã trình
bày trên. Hiện (10-2001) bà vẫn nói năng được, nhưng
mắt bị mù, chân tay bất toại.
Quý vị có thể tham khảo hồ sơ này
tại tòa Lãnh-sự Pháp ở TP Hồ Chí Minh, và
tại IFA/Direction du Sud-Est.
5.1.1
Họ kết tội Pháp là Thực-dân, những người
thân Pháp là Việt-gian. Họ nhục mạ triều
Nguyễn (1802-1945) vì triều đình này từng ký
hòa ước vào năm 1862 và 1884, nhượng 6 tỉnh
miền Nam cho Pháp. Trong những phần trên, tôi không
kể việc triều Nguyễn ký hiệp ước nhường
đất cho Pháp. Bấy giờ nước Pháp trên đường
đi tìm thuộc địa, đã khai chiến với
triều Nguyễn. Vì gươm đao, ghe thuyền không
thể chống lại với liên thanh, đại bác,
chiến hạm. Triều Nguyễn bị bại trận mà
phải nhường đất, chứ không vị vua nào
muốn như thế. Năm 1955, Pháp trả lại tất
cả đất cho Việt-Nam. Hiện người Pháp không làm
chủ một thước đất nào trên lãnh thổ
Việt-Nam, mà chỉ có mấy chục vạn người
Việt đang làm chủ nhiều khu đất trên nước Pháp.
5.1.2,
Họ kết tội Hoa-kỳ là đế quốc,
tất cả những người Việt thân Hoa-kỳ là
Ngụy. Trong khi Hoa-kỳ không hề ép bất cứ chính
quyền Việt nào, người Việt nào nhượng cho
Hoa-kỳ một thước đất. Hiện không có một
người Hoa-kỳ nào được làm chủ một thước
đất trên lãnh thổ Việt-Nam, mà chỉ có
gần hai triệu người Việt-Nam làm chủ không
biết bao nhiêu đất trên khắp
các tiểu bang Hoa-kỳ.
5.2,
Phần thứ nhì,
5.2.1,
Năm 1540, họ Mạc dâng đất cho Minh-triều, vì
bị triều Lê trung hưng ép phía Nam, bị 22 vạn quân
Minh ép phía Bắc. Năm 1862,1884 tiều Nguyễn nhường 6
tỉnh miền Nam cho Pháp vì bại trận. Tại
sao:
_ Năm 1958, vào thịnh
thời của Chủ-tịt Hồ Chí-Minh, của Bộ
Chính-trị đảng Cộng-sản. Miền Bắc không
bị miền Nam ép, không có chiến tranh với
Trung-quốc, mà Chủ-tịt Hồ Chí-Minh và Bộ Chính-trị
lại chấp nhận nhượng vùng biển rộng
lớn, trong đó có hai quần đảo Hoàng-sa (Tây-sa) và Trường-sa
(Nam-sa) cho Trung-quốc?
_ Năm 1999, 2000,
trong nội địa Việt-Nam không có chiến tranh, cũng
chẳng có đối lập. Hoa-kỳ, Liên-Âu đang theo đuổi
chính sách ngoại giao mềm dẻo với Việt-Nam.
Việt-Hoa không có chiến tranh. Thế mà Bộ Chính-trị
lại cắt đất , cắt biển dâng cho
Trung-quốc? Dâng vì lý do gì? Để được
gì? Họ có thể dâng bất cứ phần đất
nào! Cớ sao họ lại dâng vùng Nam-quan, là vùng đất
thiêng, mang tự hào của người Việt?
5.2.2,
Theo Hiến-pháp của Việt-Nam Dân-chủ
Cộng-hòa, của Cộng-hòa Chủ-nghĩa
Việt-Nam, bên cạnh Chính-phủ lúc nào cũng có
Quốc-hội. Thỏa ước ký với Hoa-kỳ
họ đưa ra Quốc-hội phê chuẩn. Thế nhưng ba
lần cắt đất, Quốc-hội không được
quyết định, không được bàn, và cũng không được
biết. Liệu bây giờ, vụ việc nổ tung,
họ có đem hai hiệp định 1999-2000 ra cho
Quốc-hội phê chuẩn không? (Giáo-sư Tiến-sĩ
Nguyễn Văn Canh công bố hiệp ước lãnh
thổ ký 31-12-1999, Quốc-hội VN đã thông qua vào
tháng 6-2000. Chúng tôi đã hỏi 14 dân biểu, họ đều
nói không biết gì, có lẽ nhà nước
đã loan báo không thực trên báo chí để
lừa thế giới chăng?). Nếu như nay họ đem ra cho
Quốc-hội biểu quyết hai hiệp định trên, thì
tôi tin rằng không có vị đại biểu nào dám bỏ
phiếu thuận. Giả như Quốc-hội bác bỏ, thì
liệu Trung-quốc có chịu trả đất ở biên
giới phía Bắc không? Họ có chịu rút người, rút
bộ máy hành chánh, quân sự đã đặt gần hai năm
qua về không? Nếu như họ không rút, thì
Quốc-hội Việt-Nam sẽ làm gì? Liệu VN có dám
đem quân chiếm lại không? Tôi tin là không, vì
mấy ông tướng trong quân đội đã chịu
lụy Trung-quốc thì liệu các ông có dám đem quân tái
chiếm chăng?
5.2.3,
Trong mấy năm qua, chúng tôi không đồng ý
với Quý-vị, vì trong việc bang giao tại Á-châu,
Quý-vị có khuynh hướng coi Việt-Nam như một
thuộc quốc, đôi khi tệ hơn, coi như một tỉnh
của Trung-quốc. Tôi từng phản đối.
Hôm
nay đây tôi xin lỗi Qúy-vị! Quý-vị đã có cái
nhìn đúng. Chúng tôi nhìn sai! Sai hoàn toàn, vì
hiện chính phủ CHXHCNVN, dường như chấp nhận để
Trung-quốc đô hộ không chính thức.
Khi
Việt-Nam sắp ký thương ước với Hoa-kỳ,
thì Trung-quốc bắt phải ngừng, chờ
Trung-quốc ký trước. Hơn năm sau VN mới lạch
ạch ký, mà cho đến lúc này Quốc-hội
VN vẫn chưa biểu quyết thông qua. Quý vị
đều biết, trừ gạo và cá, còn những
sản phẩm xuất cảng khác của VN, Trung-quốc
đều giống nhau. Trung-quốc bắt VN ký sau
một năm, chậm thông qua một năm nữa. Với 2 năm,
Trung-quốc đã chiếm lĩnh xong thị trường.
Rồi không chừng Trung-quốc tìm cách để làm
chậm trễ thi hành ít năm nữa.
5.2.4,
Suốt 5 năm qua, Việt-Nam trở thành thuộc địa
Trung-quốc về phương diện văn hóa. Nhất là từ
khi Trung-quốc tiếp thu Hương-cảng.
_
Phim ảnh, âm nhạc Trung-quốc chiếm lĩnh hoàn toàn
trên hệ thống truyền thanh, truyền hình và báo
chí. Phim ảnh, âm nhạc Việt-Nam gần như bị đào
thải. Mở bất cứ tờ báo chuyên về
kịch ảnh, truyền hình, cũng chỉ thấy
giới thiệu phim Hương-cảng, Trung-quốc. Đi đâu cũng
thấy giới trẻ luận bàn về những phim
Trung-quốc, những diễn viên, ca sĩ, người
mẫu Hương-cảng, Trung-quốc, mà không biết gì
về những diễn viên, ca sĩ , người mẫu
Việt. Diễn viên, ca sĩ , người mẫu Việt đói
khổ quá, đến độ phải đi làm gái điếm. Báo
chí Việt-Nam trong thời gian từ 30 tháng 10 đến nay 9
tháng 11 năm 2001, không ngớt tường thuật một dây gái
điếm trên 200 người
tại thành phố Hồ Chí-Minh, toàn diễn viên, ca sĩ,
người mẫu danh tiếng; do tú bà Huỳnh-thị
Ngọc-Quỳnh làm chủ. Mỗi lần đi khách như
vậy, họ chỉ được 50 USD đến 150 USD, mà
lại phải chia cho Tú-bà 30%. Rút cuộc họ chỉ
được hưởng rất ít. (6)
_
Các sách Trung-quốc được dịch, bán tự do: Từ
tiểu thuyết tới sách tham khảo, dĩ chí cả bói
toán, phong thủy. Nhà xuất bản Văn-học vừa cho
dịch, xuất bản hai bộ tiểu thuyết của
Kim-Dung, mà từ trước đến nay bị coi là quốc
cấm. Trong khi nhà nước Việt-Nam hô hào giao lưu văn hóa
với người Việt ở nước ngoài, nhưng họ
chỉ muốn đem sách trong nước ra ngoài bán, mà họ
không cho đem sách của người Việt ở ngoại
quốc vào trong nước, dù là sách khoa học, kỹ
thuật, y học, tin học. Trước sau họ cho
xuất bản không quá 10 quyển sách của người
Việt hải ngoại, mà đa số sách đó nói xấu
về VNCH, hoặc bôi nhọ xã hội người
Việt ở ngoại quốc. Đi đâu cũng thấy người lớn,
trẻ con luận bàn những nhân vật trong các bộ sách:
1/ Mười đại hòang đế
Trung-quốc
2/ Mười đại thứa tưóng
Trung-quốc
.......
10/ Mười đại gian thần
Trung-quốc
Không ai nói tới những anh hùng Trưng
Trắc, Lê Hoàn, Lý Thường Kiệt, Trần Quốc
Tuấn, Lê Lợi, Nguyễn Huệ từng thắng
Trung-quốc bảo vệ đất nước quốc.
Ghi
chú của IFA
Trước
khi vụ nhượng đất cho Trung-quốc bị lộ
(2001), Liên-Âu, nhất là Pháp, rất cảm tình
với Việt-Nam. Trong nghi lễ, đối với các cơ
sở Ngoại-giao VN, Liên-Âu thường không dấu
diếm tình cảm đặc biệt này. Tỷ như
một cơ quan vận tải, mỗi tháng dành cho tòa Đại-sứ
VN tại Pháp một container, muốn gửi gì về
VN thì gửi, miễn phí. Gia đình nhân viên sứ
quán được nhập cảnh vào Pháp học thoải
mái, miễn phí. Nay thì Liên-Âu coi VN như một
thuộc địa của Trung-quốc. Bằng chứng,
hồi Tết Nhâm-ngọ vừa qua, Liên-Âu quay một vòng
180 độ, trong nghi lễ Ngoại-giaop đối với VN.
Tổng-thống Jacques Chirac đã mời ông Đại-sứ,
nhân viên sứ quán, phái đoàn Hoa-kiều đến điện
Élysée ăn Tết, và chúc Tết. Tổng-thống cũng
mời một phái đoàn Việt-kiều
cùng vào điện Élysée ăn Tết. Tổng-thống chúc
Tết, nhận lời chúc Tết của các đại
diện Việt-Nam, nhưng không mời Đại-sứ VN.
Hầu hết các Quốc-trưởng những nước Liên-Âu
đều gửi thư, chúc tết Đại-sứ các nưóc Á-châu.
Duy Ðại sứ VN thì không, vì họ coi VN là một thuộc
quốc của Trung-quốc, thì...chúc Tết Trung-quốc cũng đủ
rồi, không cần chúc tết một tỉnh (VN) của
Trung-quốc nữa.
5.2.5,
Chúng tôi muốn biết các vị có nhận thấy
sự bất thường trong thông tin tại Việt-Nam
hiện giờ không? Hiệp định ký nhượng đất
ký ngày 30-12-1999, sau đó diễn ra:
_
Cuộc trao đất,
_
Cuộc trao dân,
_ Các cơ
sở hành chính, quân sự Việt-Nam phải rút khỏi
khu nhượng địa, rất ồn ào.
_ Các
chính quyền vùng bị nhượng từ cấp xã,
huyện, tỉnh được thông báo, được chỉ
thị rộng rãi.
_ Suốt gần 2 năm qua, có
hàng triệu người Việt băng qua các cửa khẩu đã
nhượng cho Trung-quốc, thì họ phải biết
rất rõ khu đất thiêng bị mất.
Như vậy thì cuộc nhượng đất này đâu
có thể bưng bít ? Báo chí trong nước cấm không được
đăng tải là lẽ thường. Thế sao không ai thông báo
cho người Việt hải ngoại? Mãi tới
những ngày gần đây mới thấy trên Internet từ
trong nước gửi ra ba bài của Đỗ Việt Sơn, Lê
Chí Quang và Quang-Chính, nói lờ mờ về vụ này. Chúng
tôi biết cái bí ẩn đó là lớp người mới
bất mãn với lớp người cũ trong Bộ Chính-trị.
Họ muốn quy trách cho cá nhân, trong khi chính đảng
Cộng-sản mới là những người chủ động.
Thưa Quý-vị,
Phần
điều trần của tôi đến đây chấm dứt. Chúng
tôi đợi những thắc mắc của Quý-vị.
Cử
tọa đặt câu hỏi, câu hỏi thứ
thứ 23
Một
nguồn tin thân cận, ông Lê KT, là một Đại-sứ
của Việt-Nam có nói rằng, sở dĩ ông Nông Đức
Mạnh được đưa lên chức Tổng Bí-thư, vì
nhờ uy tín của thân phụ là cố Chủ-tịch
Hồ Chí Minh. Sự thực ra sao?
Một
vị trong chủ-tọa đoàn (là Giáo sư y khoa) trả
lời
Câu hỏi của Ngài đặt Gs. Trần trước
một khó khăn. Nếu ông không nói thực thì ông
phạm tội đại hình là nói dối chúng ta. Còn
như ông nói ra thì ông
sẽ bị kiện lôi thôi. Tài liệu nghiên cứu ADN
(DNA) về ông Hồ Chí Minh, nhóm nghiên cứu của Gs.
Trần đã bán cho công ty DNAW hồi tháng 3 vừa
rồi. Nên không thể tiết lộ. Tôi chỉ có xin nói
tổng quát, tài liệu đó dùng hệ thống ADN để
làm sáng tỏ nguồn gốc mơ hồ của các danh nhân
cận đại Việt-Nam, trong đó có 2 vụ lớn
nhất.
_ Cận sử, cũng như dư luận nói rằng Đại-Nam
hoàng đế Bảo-Đại là con ông Hồng-Đề
chứ không phải là con của Đại-Nam hoàng đế
Khải-Định. Sự thực ra sao? Nhóm của Giáo-sư
Trần đã tìm ra, được kiểm nhận là đúng
với phương pháp ADN mới nhất (3-2001).
_
Đảng Cộng-sản công bố Chủ-tịt Hồ Chí
Minh là con ông Phó-bảng Nguyễn Sinh Huy. Ông Nguyễn
Sinh-Huy là con một nông dân tên Nguyễn Sinh-Nhậm. Nhưng
sử gia Trần Quốc Vượng của viện
Sử-học Hà-nộI lại công bố rằng ông
Nguyễn Sinh Huy không phải là con ông Nguyễn
Sinh-Nhậm mà là con ông Hồ Sĩ Tạo. Rồi
những nguồn tin trong nước nói Nông Đức
Mạnh và mấy người nữa là con của
Chủ-tịt Hồ Chí Minh. Sự thực ra sao? Nhóm
của Giáo-sư Trần cũng tìm ra, được kiểm
nhận là đúng với phương
pháp ADN mới nhất (3-2001)
Vẫn vị cử
toạ trên
_ Làm thế nào mà Gs Trần có thể lấy được ADN
của những người trong cuộc ?
Vẫn
vị trong chủ toạ đoàn
_
Thưa Ngài không khó vì...(chúng tôi bị cấm không
phổ biến). Ngay những xương của người quá
cố lâu rồi, ADN vẫn có khả năng xác định