Last Update: May. 2007

 

BÀI HÀNH NGƯỜI LỮ THỨ


Cách nhau dẫu mấy san hà
Vài vần thơ cổ làm quà tặng nhau
                     BVN 

Cố quận nhân quyền chuyên nhiễu sự !
Quê người lữ thứ cứ nhìn nhau
Dã tràng se cát đâu tròn mộng ?
Luống sức bao công động xóa nhàu
Thế cuộc suy vong không chuốc chén
Trăng tròn liếc kiếm suốt đêm sâu...
Tiêu tương bát cảnh sầu nhân thế
Chẳng hổ anh thư chốn địa cầu
Chẳng ngại bể ngăn, thân lấp núi
Tử Phòng, Quản Trọng biết đi đâu ?
Quên sao chốn cũ người xưa ấy
Đằng gác thi ca ngoạn nguyệt cầu
Nghiệt ngã mơ Hồ câu ảo ảnh
Lạc Hồng đấu tố, Lạc Hồng đau !
Dâu bể đa đoan sầu vạn cổ
Hỏi người tri kỷ cố hương đâu ?
Binh thư Võ Tử đêm ngày đọc
Chẳng luận hơn thua, bí vạn sầu !
Mài kiếm dưới trăng xoay quốc hận...
Chia nhau huyết thệ rượu lưng bầu ! ...
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa khởi
Hóa giải quê nhà đợi bấy lâu...
Quán thế xoay thời đời tái tạo...
Sắt son nguyên chất chẳng thay màu
Thi thơ họa bức tranh vân cẩu !
Chin Việt, ngựa Hồ ngó trước sau...
Cối ngọc Lam Điền tiên tục khách...
Vui chăng bằng hữu đến thăm nhau...
Ôn lại năm nào trào đóng khố
Mà nay tóc trắng rụng trơ đầu
Ngựa xe thuở trước còn chăng tá ?
Nước nất nhà tan cả ngựa trâu !
Vượt biển đi tìm trăng gió mát...
Mênh mông trời nước ! Thấy gì đâu ?
Nổi trôi trần thế ta người trước
Gặp cảnh truân chuyên dễ bạc đầu !
Nhắc nhở quan tâm thời khói lửa
Cổ lai chinh chiến ! Kỷ nhân đau !
Bĩ cực thái lai rồi mắt giá...
Vân hương mù thế dạ thâm sâu ! ...
Ta đi tranh đấu trùng tu lại...
Củng cố trong ngoài với các châu...
Quốc phục bao năm trang sử chói...
Ta người lữ thứ cỏ cây sầu ! ...

Hà Sơn Linh 
Bạch Văn Nhàn

 

 


Bài Họa



Nước cũ Nhân quyền còn tranh đấu,
Quê người ta cứ lặng nhìn nhau.
Xây bao nhiêu mộng không thành mộng,
Mỗi lắng trầm tư một héo nhàu.
Việc phù địa trục thôi cũng nhảm,
Kiếm mài trơ đá suốt đêm sâu.
Chó giấy mắt trơ sầu nhân thế,
Luống hổ mình nâng chiếc lưu cầu.
Hỡi ơi ! Sông máu và xương núi,
Bước chân lữ thứ biết về đâu.
Nhớ biết bao người ngày xưa ấy,
Lại thẹn tai nghe chuyện Vũ Hầu.
Bánh vẽ hay toàn là mộng ảo,
Cáo trắng Tây Hồ ngẫm càng đau.
Đời đã trải mấy lần dâu biển,
Nghiêng bầu hỏi bạn rót về đâu ?
Đêm ngày đọc mãi thơ Huyết lệ,
Văng vẳng nghe xa cuốc gọi sầu.
Gặp thời đồ điếu mà nên việc,
Ta nhốt tâm tư rượu một bầu.
Thế đã đổi ra chiều nhân nghĩa,
Quang phục quê nhà nghĩ chẳng lâu.
Hỡi ai xa nước còn thương nước,
Son sắt lòng kia vẫn giữ màu.
Việc đời dù có cơn chìm nổi,
Giống Việt vẫn còn nối nghìn sau.
Bạn bè bốn biển năm châu ấy,
Vật đổi sao dời vẫn nhớ nhau.
Ngày nào mới tóc xanh trắng mỏ,
Mà nay tóc bạc đã phơ đầu.
Tự Do ta đổi bằng xương máu,
Thà chết không làm kiếp ngựa trâu.
Nhớ buổi liều gieo mình xuống sạp,
Mênh mông biển cả thấy gì đâu !
Lòng vẫn xót thương về cố quốc,
Từ ấy còn như mấy buổi đầu.
Nhớ thủa non sông bừng khói lửa,
Những người chinh chiến nghĩ thêm đau.
Vẫn mong rồi sẽ sang vận Thái,
Nước nhà chẳng lẽ mãi đêm sâu ?
Khi nào vận mơ trăm tay góp
Nòi Hòng rực rỡ khắp năm châu.
Vinh quang ngời sáng trang sử mới,
Như ánh dương xua đuổi đêm sầu.

                                                     Ngọc Vân

Chu Van An/Aust. © 2005 -

 All rights reserved
website maintained by clickondot
Hosted by www.Geocities.ws

1