|

Lá Thư Đầu Tiên
Lần đầu đi Reunion ở Toronto 2002, là lần đầu bước chân vào một Rạch Giá trên đất mới. Một thế giới vừa lạ vừa quen, một bước chân ngại ngùng nhưng không thể dừng lại. Rồi quen thầy cô Duyệt, rồi những buổi không làm gì khác hơn là dồn đống vào một chiếc xe nhỏ xíu, chạy trong nắng hè, đi ăn, đi nghe, đi chợ Tàu xem người chen, nói, học thầy Tài hai ba chữ Hán. Không hiểu sao ... cứ chọc hai thầy Kiệt mỗi lần lên xe , và cười ... lăn chiên với vợ thầy Cường. Rồi quen Hồng Sâm, giới thiệu Hòai Việt, rồi quen ngang xương.
Bây giờ, kết quả của "mối tình" ngang xương này, ngày ngày phải viết và đọc thư trong nhóm KG. Đa số không biết mặt, nhưng nhớ nhau không chịu được. Tưởng như Cái Để nhanh, chịu chơi, Để nói: "tụi em dử nhất KG đó nhe." Tưởng như cặp Bạch Loan cũng vui lắm, chuyên chơi computer, và dường như ngày nào cũng phải có mấy câu thơ, làm cho Ngô Võ phải chậm gửi thơ ra, sợ người đọc bị bội thực. Tưởng như chị Hòai Việt bền bỉ, không vắng mặt bao giờ, tha thiết với thơ. Tưởng như Phương Dung lâu lâu thọc vào mấy chữ, chơi hay nghĩ không hẹn hò gì ráo. Tưởng như Quang Đào lúc đầu e lệ, nhưng lẽo đẽo bắt banh không cho rớt trái nào, nhiều khi bất ngờ, lại hay sợ những chuyện giựt gân. Tưởng như Châu Hiền Quang rỉ rả đều đặn, một sợi dây nối dài cho các chân chim về đậu. Tưởng chừng Lý Tấn Thu bận bịu tứ phía để có thể làm hết bổn phận cả trong lẫn ngòai nên phải máy tháng mới xong một vòng quỹ đạo. Tưởng như Luân Nguyễn trẻ trung, lâu lâu đứng dậy nhanh rồi ngồi xuống cũng nhanh. Một Tạ Mỹ Hòang ngây dại khi nghe lại âm điệu của các anh cùng trường, lâu lâu cho một tràng pháo tay, một tiếng cười ha hả đồng tình. Rồi một Đường Sơn càng trẻ hơn nữa, lăn vào làng, full charge, tay bắt mặt mừng, và bắt đầu ngay không cần e lệ! Lâu lâu nhà Bạch Loan chỏang tôi một lần, người đó thích như thế, làm cho một số con tim treo lửng vài ngày. Còn anh chàng NRG quái đản, coi trời không có nắp! Chưa hết, chị Hồng Sâm, có nhà BỰ nhất, ai cũng chứa. Chứa đầy rồi lại mua nhà mới, bây giờ chị ấy có tới ba nhà! Tóm lại, ngày nào không có thơ của quí vị này,là một ngày hơi thiếu.
Cứ thế, mỗi ngày như thế, với chân trời Rạch Giá Mới!!! Và cũng là nguyên do của trang này. Gọi là trang gì cũng… vừa không đủ, lại vừa quá dư.
Như ánh trăng, huyền ảo, không đủ ánh sáng để cho người ấm lòng, không thường trực để mọi người tin cậy. Nhưng lại cũng như ánh trăng, đủ thơ mộng để cho một số thi nhân say đắm khi xuất hiện, nhớ nhung khi thiếu vắng.
|
|