Trở về Mục Lục Thơ


Lý Luận Con Rận

Dạ …. em đây. Mới nghỉ học có hai ngày rưởi mà thầy "dám học" méc con vợ của em, cho nên em phải ngóc lên xuất viện, í quên... xuất hiện.  Ai đồn NRG em đây là chồng của sư …mẫu hỏng sợ sư phụ cạo cái đầu tóc giả của em sao.

Thôi đủ gồi , dợ của em cho em nằm sàn nhà kho mấy hổm nay, chuột cắn đứt phân nửa bao lương khô… Trong cảnh nhục nhã như thế này, em lại cảm thấy con rận ngay trong cái "thung lũng hoa rụng" của em. Con rận, … là kẻ thù hay là bạn của ta vậy? –Ai biết.

Định lôi nó ra nghiền dưới cái thùng giấy cho mất tiêu cái tai họa nó sắp đem đến cho mình. Tai họa gì ? – Thì là nhột, hoặc nó sẽ cắn một chút vào cái thung lũng hoa rụng của ta.

- Rồi sao? – Trời ơi, thì là ngứa chớ sao.

Chỉ có nhột và ngứa mà ta phải giết nó à? – Thế thì ông biểu tui làm sao?

Chả biểu làm sao cả ! – Thôi dẹp ông đi, lãng xẹt. Ui da , …nhột muốn đứt thở đây nè, ông biểu tui nhịn sao. Đây đây, hôi rình nè trời …í ì da …

Ông định bỏ qua người tui đó à?

Ai làm kỳ thế. Nhưng ông nói cho tui biết, nó là bạn hay thù?

Chả là gì cả, hỏi mấy ông Triết gia đi.  - Ai vậy?

Có trời biết ! Nhưng tại sao bắt buộc phải xếp lọai Con rận là bạn hay thù mới được?  - Thì là để xem giết nó có tội hay không.

Vậy ông đã trả lời rồi. – Trả lời cái gì?

Tức là tự ông đặt ra qui luật "bạn thì tha, thù thì giết", rồi tùy ông định nghĩa nó là bạn hay thù để hóa giải hoặc biện hộ cho việc quyết định số mệnh của con rận.  – Tui khỏi hỏi ông nữa, xong rồi. Gớm, chỉ có con rận mà lòng vòng rắc rối.

Thế còn con chuột cắn cái "bao gạo" của ông, nó là bạn hay thù? – Lẽ đương nhiên là thù.

Sao ông không đặt vấn đề con chuột?

Tại vì …. nó chạy mất rồi, bắt nó … khó hơn.. 

Ông làng ơi, tui bị chuột cắn, rận cắn mà ông còn vặn vẹo tui nữa.

À nè, chú chàng có đi học lớp Con Rận không?  - Hỏi chi vậy? 

Để chú tự tìm câu trả lời đó mà.!  - Ai học con rận bao giờ , rõ gàn!

Sao lại không? Anh biết gì về con rận?  - Biết cũng vô ích.

Chưa biết nó sao biết vô ích?   -  Hỏi người khác dùm được không, tui điên mất bây giờ !

Gặp cảnh này NRG bèn chui ra khỏi phòng kho, hứa với vợ từ nay sẽ ngoan ngõan học hành, và không còn nói dóc nữa. Dạ em xin lỗi sư phụ , từ nay em sẽ không dám nói càn nữa. Mà nếu em có nói, thì xin "chàng" đừng có nghe !!!



NRG, một chiều Giông Gió.

Hosted by www.Geocities.ws

1