|
Tâm sự viên phấn Quanh năm bụi phấn rơi đầy Dạy trò chử "nhớ " mà thầy học "quên " Đem con chử, lót làm nền Trò chăm có nghĩa là đền ơn sâu Phấn bay cho tóc đổi màu Đêm qua chợt thấy mái đầu trắng tinh Tóc phai cũng bạc lòng mình Câu câu chử chử vô tình buộc nhau Hạt mầm chừng đã vương cao Chỉ mong thế hệ mai sau nên người Mảnh bằng đem nộp cho đời Những con tàu nhỏ sẽ rời sân ga Phượng hồng từng cánh bay xa Bước chân chập chững lần qua nẻo đời Cái nghề bán chử hao hơi Cộng, trừ, nhân, để vốn lời bằng không Làm dâu thiên hạ chất chồng Ở sao cũng chẳng vừa lòng người dưng Ông Đồ mài mực còng lưng Đàn cò vỗ ca'nh là xong ơn thầy ! Cái nghề đem chử cho vay Cũng là cái nghiệp xưa nay trên đời Tâm Uyên |