Trở Ra
Mong manh
Nửa về đông, nửa về tây
Già non một nửa túi đầy phấn hoa
Sương xuân với nắng giao thoa
Long lanh ngọn cỏ nhạt nhòa tuổi xanh
Mới như xuân, mới tinh anh
Chợt hoa chiều rụng lá cành thu rơi
Kiếp người cùng với kiếp người
Nào ai ôm trọn một thời xuân thu?!…
Hoa điệp
Chùm hoa điệpmong manh màu hồng nhạt
Như tơ trờivẻ man dại mênh mông
Lúc mây tan, để lộ khoảng trời không
Bên hồ ngọc, điệp vươn cành tươi mát
Tợ hoa phượng, điệp đôi khi bàng bạc
Vẫn trải màu giữa cuối hạ, nắng vương
Điệp nở hoa thêm duyên dáng cho vườn
Không sặc sỡ,chỉ phấn hương dung dị
Dáng cao thon, tỏa ra chiều sang quí
Nghĩa của điệp mang ý vị an vui
Bức thông điệp gởi đi cho mọi người
Sống an lạc, chết rồi cùng an lạc
Sống vui
Và thời gianvà không gian
Một tâm hoa nởmuôn vàn cõi hương
Một niệm lànhmột tình thương
Tô lên đậm nét thanh lươngcho đời
Nụ cười là đóa hoa tươi
Mảng mây trôi ở ven trờirất thơ
Dòng nước xanh, thuyền lửng lơ
Bình minh óng ánh bên bờ đại dương
Vui lên bạn, đừng thê lương
Cây xanh che mát khắp đường đó đây
Còn chim hót, còn trúc lay
Bạn ơi vui sống tháng ngày tiêu dao
Vỡ
Bình minh che nửa sương mù
Yên hà thả gót lãng du phiêu bồng
Với tay bắt nhịp trời không
Bỗng nghe cánh hạc vỡ tung chân trời
Vỗ bóng thời gian
Đôi tay vuốt chỉ cuộn thời gian
Nối tóc gò lưng tạo nức thang
Chắn núi, bè sông, cừ vũ bão
Sương giăng mạng nhện vỗ tình tang
Sợi vắt đầu xuân, sợi vắt thu
Chia đôi hai sợi nối sương mù
Cuộn trong ốc đảo quên ngày tháng
Khuyết mặt chùng không, khúc nhạc ru
Thả nốt thời gian xả cụm đời
Từng lời từng tiếng thả buông lơi
Giữa tuần đầy đặn, hạ tuần khuyết
Muôn kiếp vòng trăng đã thế rồi
Bỏ phút, bỏ giây, sống thảnh thơi
Bỏ dòng tâm tưởng, bỏ con người
Trung tuần cũng thế, hạ cùng thế
Thể tánh chân như mãi rạng ngời
Trang Thơ Xuân
Ai chép nơi đây bài thơ mây quyện
Ai khắc nơi đây lưu luyến nắng hồng
Ai tạo nơi đây khiết nụ tâm xuân
Ai vẽ nơi đây trời không miên viễn
Đây, vẫn còn đây làn mây trắng quyện
Đây, vẫn còn đây tơ tuyến ánh hồng
Đây, vẫn còn đây tuyệt ảo sắc xuân
Đây, vẫn còn đây mênh mông trời đẹp
Trang thơ xinh, dòng mực xanh chưa khép
Nắng thâm tình lưu đọng mãi chẳng phai
Nụ tâm xuân môi nhụy vẫn nở hoài
Sinh khí tỏa, khắp đất trời lai láng
Còn đó với thơ làn mây duyên giáng
Còn đó với thơ ánh sáng tươi hồng
Còn đó với thơ diệu hữu chân không
Tôi mến, tôi yêu hồn xuân rỗng lặng
Trăng
Đêm qua trăng ngủ giữa trời
Thức hương quỳnh dậy gọi mời tri âm
Để bày một phiến hư tâm
Tri âm mất dạng trăng rằm sáng trong
Tâm không giới
Trên núi một cụ già
Đôi tay nưng chén trà
Hớp vào từng ngụm nhỏ
Hương thơm tỏa lan xa
Sương mờ che phủ bóng trăng ngà
Lửa đỏ nước sôi hơi bốc ra
Sưởi ấm khách thiền nơi động đá
Than hồng canh một đến canh ba
Trăng trong chiếu cõi Ta Bà
Tâm không thấu triệt thiên hà tánh không
Canh năm ửng rạng trời đông
Sương mờ còn quyện hương xông chan hòa
Nắng chiếu khách uống trà cười khả
Làm rung rinh, động đá rung rinh
Chẳng có, chẳng không, một mình
Mà trong hơi nước đượm tình bao la
Hương bốc tỏa mấy yên hà thơm ngát
Tình bay theo về tưới mát lòng người
Khắp nước mây, thảo mục cũng đều vui
Phiến hư tâm, còn đó đời lưu dấu
Nghiêng dòng
Đôi lần rồi nữa đôi lần
Rớt trên cành liễu lưng chừngđong đưa
Từng hạt rơi từng hạt mưa
Cây nghiêng mành lá người, thơ nghiêng dòng
Người Về Tìm Dấu Chân Xưa
Gót lãng quên giữa nẻo đường vô định
Người về đâu khi giá lạnh hoang vu!
Chợt nhận ra như dấu vết chân trâu
Bước dọ dẫm từng bước đầu đi tới
Gót chân xưa, bước đường xa vời vợi
Đạp chông gai, vấp đá cuội vẫn đi
Dưới mưa sa, trong bão tố dầm dề
Người vững bước, vẫn chưa hề lay chuyển
Bóng trâu xưa, ngày kia thấp thoáng hiện
Rồi ẩn tàng trong khắc niệm trôi qua
Thả dây thừng, người xỏ mũi trâu già
Lúc vung vẩy, khi lân la kề cận
Núi lạ núi, sông lạ sông, địa chấn
Bước như bay, bước lẩn thẩn ven trời
Dừng một niệm, vàn ý tưởng rụng rơi
Giữa trăng khuya trâu với người thuần thục
Bình minh lên, nắng tươi màu hàng trúc
Vẫn trời cao vẫn chất ngất trời cao
Vẫn núi xanh, vẫn sông nước dạt dào
Chim dậy hót bên mai đào trúc biếc
Cưỡi trâu về giữa hương trời thâm thiết
Giữa đồng xanh, mây quyện với phấn thông
Nghe trúc lay bên dạng ánh trời hồng
Hoa xuân ngát và vạn xuân tươi mát ....
Vô ảnh
Sương giăng trên đầu núi
Lá rớt từ cành khô
Mây trắng trong mây trắng
Sức nặng chở hư vô
Con đò nhỏ trôi ngang
Lá cây rơi nhẹ nhàng
Một tay đưa ra hứng
Tay đề bát lái sang
Tri âm
Vô tình chi đã vô tình
Mặc sông mặc núi mặc mìnhmặc ta
Mặc đời biển rộng bao la
Đếm trong hạt cát để mà tri âm
|