|
Return
Tiễn Bà
Ánh tà dương úa vàng ủ rũ,
Biến nhanh trong chớp mắt chiều tang.
Ngưng rồi mọi cử động hoang.
Im thôi mọi tiếng trần gian sụt sùi.
Kìa con chó đang cơn buồn ngũ
Trong gió ngàn, vụn vỡ tiếng khan.
Sóng triều lặng lẽ dâng tràn.
Ngâp trên bờ vắng thôn làng lặng trôi.
Sương thổn thức rơi ngoài máng xối.
Tàu chuối xanh lay lắc bến song.
Tiếng gà giục giã nhớ mong.
Gió đưa hơi lạnh vào vòng môi say.
Bà có lẽ không buồn thức dậy,
Muốn nghỉ ngơi một giấc lâu dài.
Cháu đây sẽ bảo muôn loài.
Dế dơi, nhái chớ u hoài kêu rên.
Bảo nắng tươi đừng lay đôi mắt,
Hỡi gió khơi thôi giắt hàng mi.
Chớ ai đánh thức bà đi.
Lộng tre che mát, vô vi giấc nồng.
Tiếng trùng đất, trở mình trong ổ.
Tiếng cỏ rêu nhắp nước êm ru.
Hay hơn tiếng nói phàm phu.
Là âm thanh mới, luân lưu quanh bà.
Bà cứ ngũ, vâng bà cứ ngũ.
Nhắm mắt đi mi chặt đôi hàng.
Đắp cho bà mảnh đất vàng.
Tro bay nhè nhẹ theo làn khói lam.
Kìa khách đến, trắng toang trước mặt,
Cháu lặng nhìn bà thoát theo Ngài.
Lòng vui nghe lúc chia tay:
"Cháu ơi, bà sẽ về ngay nước Trời."
Nguyễn Thị Phúc, phỏng ý theo
English version.
của Huỳnh Trác
|
|