|
Trở về Mục Lục Thơ Thiên Cơ Bất Khả ... Ước ! Trên đời những chuyện nắng mưa, Ướt khô, cao thấp, dầy thưa, vơi đầy. Khóc cười, sướng khổ, tỉnh say, Sang hèn, đẹp xấu, ngọt cay, vui buồn, Hơn thua, thắng bại, lẽ thường, Cương nhu, thiện ác, ai lường đúng sai. Có đêm thì mới có ngày. Nắng chan mặt biển, thì mây tụ về. Để rồi cơn lạnh tái tê, Mưa rơi hạt thóc thôn quê nảy mầm. Định luật năng lượng bảo tòan. Lõm lồi, lạnh nóng, cân bằng bổ sung. Kẻ giàu thu thập đỉnh chung, Thì ra có kẻ nằm run bên lề. Muốn cho ấm áp một bề, Ắt là có chỗ tái tê nơi nào. Ngày đêm cũng phải đổi trao. Một bên thế giới đang vào trong đêm. Bên kia sẽ đón bình minh, Xôn xao, náo họat, đảo khuynh một ngày. Để rồi trái đất lại xoay, Trở về đêm lạnh, đổi thay chu trình. Ông trời có mắt , làm thinh. Để cho mọi sự chuyển mình âm dương. Ước sao, chẳng tránh khỏi đường, Cái nhân cái quả, thói thường tử sinh. Kẻ vui, có kẻ bất bình, Ông thần nào dám cho mình thiên cơ ?(1) Nguyễn T. Phúc 8/08/03 (1) Xin đọc bài Số Mệnh. |