Return
Người Chị Đã Xa.
Một kiếp nhân sinh mấy kiếp người
Kiếp làm con trẻ, kiếp đôi mươi
Tương lai, kiếp ấy chưa hề đến
Quá khứ, bèo mây, mấy kiếp rồi.
Thuở nhỏ tôi thường đứng tựa hiên
Nhìn bạn đuà vui dưới nắng hiền
Cười trong héo hăt che buồn nhớ
Mãi thương người chị, nỗi niềm riêng.
Mây trắng về đâu một buổi chiều
Để tang người sống, cảnh tịch liêu
Mười ba tuổi nhỏ ai đành nỡ ,
Chôn tuổi thanh xuân với giáo điều.
Đau đớn nuôi dần tôi lớn khôn,
Gặp anh lính trận, khóc trong hồn
Thấy người dư giả, lòng ao ước.
Nhìn kẻ đói ăn, dạ xót thương.
Thay mẹ nuôi em tuổi đôi mươi
Mộng ước công danh tắt nửa vời,
Chiến tranh kết liễu trong tan tác,
Mấy vết thương sâu cắt nát đời.
Ai hỡi, đà nghe tôi khúc nôi,
Màu xanh trong mắt đã phai rồi,
Thanh xuân quên đếm, rơi dần tuốt
Huệ héo trong lòng, mặt vẫn tươi.
NTP 10/25/02
|