Trở về Mục Lục Thơ



Cánh thiên thần chớm đông


Sầu tháng chạp nỉ non ngoài hiên vắng
Đất ngậm ngùi, rưng rức nuốt dòng châu
Trốn nhân gian, trăng dấu mặt âu sầu.
Đêm cô tịch, gió quên lời ru khẽ.

Nhớ tâm giao có bầm gan tím mật.
Đợi tin người đã ruột cháy lòng khô!
Điện thoại kia, sao đồng loã ơ thờ?
Ta trút giận, miệt lên từng con số.

Chưa nghe reo, hờn buông tay chẳng đợi,
Cúi gục đầu, cay đắng chảy vào tim.
Ngôn ngữ đâu, sao ruồng rẩy môi mềm!
Hồn thơ đã phụ tình, ta giẫy chết.

Bỗng, lung ling, mảnh trăng vàng thấp thoáng,
Bên rèm mây, huyền hoặc ánh hào quang,
Gió hát vui, rơi cánh tím bên đàng,
Cành hoa giấy chen mình qua khung cửa.

Dạ lý hoa lẻn đưa hương trầm ngát,
Đóa khiêm nhường, mỏng mảnh cánh đài trang.
Trong phút giây, tim mở cửa thiên đàng,
Giòng mật ngọt chuyển lưu đầy mạch huyết.

Nhặt giấy hoa, từng cánh thơ hồng tím,
Đếm cho vừa bao hờn dỗi đợi mong.
Thiên thần ơi, về ngự mãi bên lòng.
Đôi cánh nhỏ mang yêu thương đền tạ.

TG.



Hosted by www.Geocities.ws

1 1 1 1