Trơ Về Mục Lục Thơ
Thiên Đàng Chưa Quen
(tặng anh Nguyễn H. Ng. trong những ngày phân vân có nên… chết hay không)
Nghe bài thơ anh …
Nhớ về hai mươi năm trước
Những bóng người lê bước
trên thiên đàng trần gian
Một thiên đàng chưa quen,
Phố chập chùng bở ngở,
Xa lộ thênh thang quái gỡ,
Đèn đặc hơn sao đêm,
Vẫn không làm vui vũ trụ.
Việc làm đủ muôn thứ,
Vẫn không nghề cho ta.
Sóng đời không phẩm giá:
Dương xỉ trên thông già.
"Nhà housing", "thương xá GoodWill",
Áo quần "Mỹ Liêng",
những danh từ.. thiêng liêng (!)
Phiếu thực phẩm, y tế,
Quà Noel, sửa tươi, tiện ghi, tiền sưởi, …
ngượng tay nhận của người,
Cúi đầu trả cho người.
Khách thương hại hỏi thăm:
Hỡi anh Rề Phu Gi,
sao anh bỏ xử đi?
Tôi, à tôi …tôi,
trốn người Huynh Đệ !
từ chức Công Dân !
*
Phần tư thế kỷ đã xa , …
Từng đợt sóng người qua.
Kẻ trước, người sau, nhìn nhau xa lạ.
Người tranh sống, hội nhập, làm giàu.
Kẻ buông xuôi, ngán ngẩm, đời đau.
Phường huênh hoang, khoe khoang tăng cấp.
Ai đếm hòai ngày tháng khổ lao….
Giống nhau thôi: những người lao đao !
Đừng gạt gẩm tâm tư.
"Quê hương chỉ là quá khứ."
Còn quê hương sao ta đau khổ?
Có quê hương sao nhiều kẻ điên cuồng ?
Ta đánh mất quê hương
nên chẳng có ngày mai.
Tranh đấu mãi… trong giấc mơ u hòai.
Giấc mơ chạy trốn ký ức,
Giấc mơ bên hai bờ ảo ảnh:
Quê hương quá khứ hay quê hương của tuơng lai?
Còn quê hương nào hiện tại,
Là quê hương của ai?
Chung quanh anh, đong đưa
những ông tiên say sưa.
Lấy thực làm mơ, bên bình rượu túi thơ.
Chung quanh anh, quấy quả,
những linh hồn quỉ ma,
dối lừa xảo trá.
Này anh Rề Phu Gi,
Có một lần anh chết đi,
bên kia bờ đại dương.
Nay anh ở Thiên Đường
Một vũ trụ chưa quen.
Như chúng tôi, hai mươi lăm năm trước.
Xin đừng trao tôi, ánh mắt chưa gần gũi,
Nụ cười chưa trọn vui.
Nửa mắt anh nhìn tôi: thấp thóang "đời công dân" (?)
Nửa bàn chân an phận.
Này anh Rề Phu Gi,
Ngước mặt nhìn tôi đi.
Lưỡi quen cong tiếng mẹ,
Bụng quen thèm cơm Cha.
Địa ngục cũng từng qua
Thiên đường ta đang ngụ
Trong thế giới ta bà:
Đâu âm phủ, thiên đường, đâu thế tục?
Ai người, ai ma, ai là thiên sứ?
Làm sao anh biết chứ?
Vậy anh đi tiếp, kiếp đời chơi vơi
Vì anh không thể …chết thêm một đời.
Tìền Giang, năm hai ngàn.