THƠ VIỆT NAM

Má ơi! con yêu Má

Như yêu cánh hoa hồng

Vừa nở trong nắng sớm

Nghiêng ðầu trước gió mai

Má ơi! con yêu Má

Như yêu cánh pensé

Màu tím vàng duyên dáng

Con vẫn thường mân mê

Má ơi! con yêu Má

Hơn cả chú chích choè

Vẫn thường đem tiếng hát

Ru con ngủ triền miên

Má ơi! con yêu Má

Mà sao Má ngủ hoài

Con hứa ngoan mà Má

Má ơi, Má Má, ơi!!!!....

 

Nhớ

Em đi qua xứ người

Để lại anh nổi buồn

Và nắng quai chiều hôm

Mấy mươi năm xa cách

Đời biết đâu duyên nợ

Và biết đâu hạnh phúc

Rồi biết đâu đọa đày

Tâm anh nguyện anh cầu

Em bình an yêu đời

Trên con đường sẽ đi

 

Buồn

Em buồn anh cũng buồn theo

Cuộc đời nào chẳng khúc vui khúc buồn

Mùa thu sáng nay thật lạnh

Lá vàng rơi rụng, gió sẽ mát đường

Nhớ em rát ruột rát lòng

Thì gian rồi sẽ làm rơi nổi buồn

 

Thương

Đôi ta tình thương nhau vẫn nồng

Nhưng lấy nhau chắc là không đặng

Thương được chừng nào hay chừng đó

Chẳng qua ông trời bắt vậy thôi

Tình đẹp mãi khi còn dang dở

 

Yêu

Em có biết một điều xưa củ

Chuyện tình yêu quan trọng lắm em

Sự gắn kết hai người xa lạ

Nổi vui buồn chia sẽ cùng nhau

 

Hoài tưởng

Ơi, gió lạnh anh một mình ngơ ngẩn

Đêm không ngủ thơ thẩn nhớ em

Cháy lòng anh lửa nhỏ bập bùng

Ngở em cười anh hôn khẻ bình minh