Yêu Hờ

Trời ơi nỗi inhớ cứ dâng lên cuồn cuộn
Em vắng một ngày mà cứ ngỡ thật lâu
Nhìn đâu đâu như cũng thấy em gật đầu
Như mời gọi, gọi linh hồn anh tội lỗi.

Trong giây phút mà nỗi buồn dâng lên đỉnh
Anh muốn đi, muốn bỏ, để đến cùng em
Mà than ôi, em có cho biết bao giờ
Nơi em ở, ở đâu, chỉ là mơ tưởng!

Sao giải nghĩa được thế nào là nhung nhớ,
Nhớ người yêu, nỗi nhớ day dứt làm sao.
Như giết linh hồn, những vết sắc hơn dao
Và tâm tưởng cứ bềnh bồng không kẽ hở

Có khóc la, có gọi tên em đi nữa,
Cũng chỉ là khoãng trống vắng mênh mông
Em ở đâu; hỏi trời đất có còn không,
Thèm hơi hướm, thèm dáng ai, dù một bứa.


Cường
Hosted by www.Geocities.ws

1