Vấn Lòng
Sáng nay tâm tưởng như gương vỡ
Suốt đêm rồi thao thức nhớ thương em
Cứ như là đã cách biệt mù khơi
Hay như em nói: “Thôi không gặp gỡ!”
Tình yêu em đã đến hồi không đo được
Cao như sao, nóng buốt tựa măt trời
Nung tâm gan, hướng tâm trí xa xôi
Nơi mà nổi nhớ em như huyền hoặc
Đã đến lúc linh hồn anh cần có
Linh hồn em thủ thỉ từng phút giây
Yêu vô cùng nên không chỉ như mây
Tan rồi hợp; hợp tan không biết rỏ
Những đêm vắng, có khi anh tự hỏi?
Sao lại yêu để sẽ chết vì ai
Những thư tình đã gởi mực sẽ phai
Đâu dấu vết, ngòai khổ đau khó nói
Mà đã yêu thì rõ là không thể,
Tự bước đi lại không rang quay đầu,
Tình yêu em như nhuộm biết bao màu.
Hoà sắc thắm, tô hình em muôn vẻ
Cường, Đông 1996.