Thơ và Yêu

Quá yêu em, anh ráng gom từng chữ,
Ở đáy tim rồi ghép nối thành thơ
Để tỏ lòng và nói hộ ý trong mơ
Là thèm muốn được bên em vỉnh cửu
Thơ là chử của tâm hồn cuồng dại
Vốn lỡ yêu mà đáng lẽ không nên yêu,
Bởi tình yêu cao hơn núi hơn đèo
Sao đủ sức nói không và ngoảnh lại
Thơ có vũnin em giùm tha thứ
Cho kẽ yêu mà có chắc được yêu?
Thương với yêu cứ quấn quit trăm chiều
Không gở được dù chỉ là một mớ
Thơ như gió ở ngoài khơi réo gọi
Suốt ngày đêm mong đợi tiếng âm vang
Xa ngàn xa còn lơi lã cánh bườm
Gió như khóc: bườm kia còn trôi nổi
         Cường, Hè 1996
Hosted by www.Geocities.ws

1