Thơ Đi
Viết hôm nay mong nhớ ngày mai
Thơ trong hồn tuôn chảy tình say
Yêu em lắm, dù tình không lối
Quên hôm nay buồn sẽ kéo dài
Em không đến anh chờ mệt mỏi
Đêm đợi trăng, trăng lẫn đi rồi
Bên kia vui, quên lỡ câu thề!
Thơ nhoè nhẹt ý tràn muôn lối
Tình chờ đợi cách ngăn hơn hố
Sâu thật sâu ý buốt hư vô
Em đứng đây áo vẫn còn bay
Mà xa quá với tay thêm khổ
Thôi, trau chuốt thơ đi mang tiếng
Đợi chiều Xuân mượn gió nói riêng
Yêu nổi chờ, yêu cả đắng cay
Thơ anh đến mang tình anh viếng
Cường, mùa Thu 1996