Nhuốm Ghen
Mổi khi chiều xuống là mỗi lần anh sợ hải,
Sợ xa em, sợ rối cả lòng lên
Nắng lạt màu chiều ngã tím màu tang
Về là mất em thuộc về kẻ khác
Hạnh phúc với anh chỉ là những phút giây gần gủi
Được bên em(thỉnh thoảng thôi!) và nói được dăm câu
Nói bâng quơ, vì bởi là tình yêu,
Có ai hiểu, ngoài anh, người điên loạn!
Chỉ khổ nổi, ngôn từ không lưu loát
Muốn nói câu bày tỏ hộ lòng mình.
Mà ngại em chẳng hiểu lại buồn tênh
Em giận, em hờn thì còn thiết gì để sống!
Bởi anh muốn và muốn thật nhiều thứ,
Muốn được em, và em chỉ riêng anh
Muốn tóc em, mắt em và cả mùi hương,
Là duy nhất, là thuộc riêng anh trong vủ trụ
Hãy xoè bàn tay với những ngón tay thon nhỏ
Điểm lại vết son trên môi mộng em vừa tô
(Và sửa lại mái tóc mà gió vừa làm rối)
Đánh thêm hồng, hơi đỏ dưới đôi mắt ngây ngô
Làm em đẹp như thiên thần cho anh khổ!
Thôi em cứ về, và xin đừng nghỉ ngợi,
Những gì đây cũng chỉ là thoáng bang quơ!
(Mà anh nghỉ: nó chẳng gợn lòng em, dù một chút)
Đừng để nhơ, để hỏng cả bài thơ,
Em vừa có, sẽ mang về cho người ta đang đợi…
Cuong