Ngày Vắng Em
Một ngày mà không có em bên cạnh
Cứ tưởng như băng lạnh cả đất trời
Nước biếng trôi đến gió cũng rã rời
Không gian lắng, thời gian đi cô quạnh
Ngày mà hơi hướm em thôi phảng phất
Buồn ở đâu cứ kéo thời gian theo
Cảnh ở đây buồn bả tiếng sầu reo
Những giọt nắng ngoài kia đâm ngây ngất
Ngày không thấy em, ngày thành vô nghĩa
Xám bầu trời, trái đất chực buồn hiu
Gió luời bay rơi rụng hết cánh diều
Hoa buồn nở, lá điều hiu đơn chiếc
Mất dáng em; ngày đi, ngày đã mất,
Cuối lưng trời, mây đọng nhuốm màu tang
Nắng có lên mà vương vấn chiều vàng
Phủ nhung nhớ vào đất trời u uất
Ngày không em, phố cũng buồn hiu hắt
Hè còn đây, mà Đông cuốn lạnh về
Vàng lá rơi, đêm phủ vội lê thê
Đường về đó, mà chân không muốn nhắt.
Cường, mùa Thu 1996