Mê Mệt
Bất chợt tôi thấy mình yêu cô bé,
Cô hay cười khoe mãi cái răng duyên
Khiến nhiều anh ve vãn đến hàn huyên
Nhưng cô hởi, tôi đã dành rồi nhé!
Xin đừng giận, khi tôi hay nhìn trộm
Chẳng sao đau, cô vẩn mãi là cô,
Tiếc làm chi một cái mĩm đôi môi
Dù chỉ thoáng cũng làm tôi thoi thóp!
Cô cố gắng giữ nó dùm đi nhỉ,
Sớm trưa chiều, ba bận ngoáy lại tôi
Hở đôi môi, nhè nhẹ một chút thôi
Để tôi thấy, tôi thật tình năn nĩ
Nay là lúc, xin phiền cô trả lại
Nó là tôi, tôi là nó tự xa xưa
Cô đòi gì, tôi cũng dạ thưa
Hay là này nhé, mình sống chung là phải nhất!!!
Cuong