Hẹn Thề

Đêm qua trăng sáng trêu người,
Nhìn trăng mà nhớ nụ cười em yêu
Ước gì anh hoá rong rêu,
Phủ sân xanh biếc mời kêu em về.

Chổ anh ở nhỏ thôi không thể,
Nhưng lòng anh chan chứa kể không thôi
Đến đi, gió thổi trăng trôi
Soi đêm mờ ão, đôi mình có nhau

Vai em hôm ấy còn đau?
Cho anh tựa với gởi sầu gió bay
Tình mình anh rở đắng cay.
Yêu nhau ray rứt, trau tay gởi lòng

Vì thương dù phải long đong,
Dưới trăng thề hẹn mặn nồng có nhau
Lỡ sau em buộc qua cầu
Nhìn sông trăng đó, nổi sầu chia phôi.
Em về trăng cũ mồ côi,
Anh mang hẹn ước lên đồi gió reo.


Cường, mùa Đông 1996
Hosted by www.Geocities.ws

1