Điên Loạn
Trăng hãy lên cho ta xin ánh sáng,
Thấy dáng em ngà ngọc ở bên đời
Gió rừng ơi xin trở gót quay về,
Để ta ngửi hương em còn trong trắng.
Ta điên loạn khi em về bên ấy,
Ôm chiếu chăn tàn tạ nẻo đường em
Trăng sáng ơi, nay hãy rớt bên thềm,
Cho vũ trụ chìm trong đêm lạnh lẽo.
Ta ao ước không còn là ta nữa
Quên thời gian, quên cả cội nguồn đau
Muốn người yêu tươi trẻ lại thưở đầu
Ôi, kiều diễm, mà ta tha hồ ngắm
Gió đừng nỗi, và trăng xưa hãy khuyết
Lũ côn trùng vùng vẫy gặm xác ta
Tan vào sương hun đúc một loài hoa
Hoa tình ái nhuộm đỏ màu biên biếc.
Cường, mùa Đông 1996