Bên Nhau
Đêm qua tim rụng mất rồi,
Hương em dìu dịu nhuốm đời đìu hiu
Vai em trắng quá như kêu,
Đầu anh cứ ngã cứ phơi lửa tình.
Trên cao trăng cũng lặng thinh,
Gió ru mây ngủ cho mình có nhau
Đất trời im ắng cơn đau
Nắm tay em ấm giúp lau vết sầu.
Tình ta như thể mưa ngâu
Hợp tan nào biết cuối đầu mà iêu
Hai đời trôi nổi buồn hiu,
Tìm nhau khêu bớt rong rêu lâu rồi
Trăng đêm sáng lắm bồi hồi,
Có nhau một chút để rồi em đi
Sao trời lấp lánh hàng mi
Lệ rơi, em tủi, chia ly nảo nề.
Đương về trăng dãi lê thê,
Nơi kia trốn vắng lời thề xót xa.
Em đi trăng hết ngọc ngà
Anh về ôm mảng tình ta nông nàn
Cường, mùa Đông 1996