Nghĩa Của Yêu
Yêu là nhắm mắt theo nhịp tim mà bước,
Mặc chung quanh hồn cứ thả mênh mông
Cho tiếng yêu run rộn rã cỏi lòng
Và nghe gió trăng giải nghĩa buồn hôm trước.
Yêu như thở cho trái tim còn đỏ mãi,
Như hương thơm, như ánh sáng ngàn đời
Là trái sầu ngăn kẽ đến người đi
Như nước mắt theo câu chào nhiều trống trải.
Yêu là lúc nhớ, nổi mong khi chiều xuống
Ngàn ước ao làm điên loạn kẽ muốn yêu
Và muốn nghe tiếng nói quá là nhiều
Là nổi sướng được vai kề vai sóng bước.
Yêu là quấn quít, là xiết nhau thật chặc
Là say sưa mà môi má chẳng muốn xa,
Là mê nhau trong rừng rậm không lối ra
Càng bước tới chử yêu càng thật nặng.
Yêu là những lúc tâm trí mình nhớ nhớ,
Thấy hôm nay bỗng khác hẵn hôm qua
Nghe gió ru cứ ngỡ tiếng ai ca
Trong đêm vắng lại thì thầm mình với bóng.
Yêu là lúc khi gặp người đâm ái ngại,
Hoa dấu sau tay mà ngại chẳng muốn đưa
Muốn nói dăm câu sao thấy quá thừa,
Là cảm thấy đời tối tăm nay sáng lại
Yêu là khi thấy mình trở thành ích kỹ
Muốn được người, và người của riêng thôi
Biết thiết tha và mong đợi ngày trôi
Cho mai tới, thuộc lòng câu năn nĩ
Yêu là lúc ta thấy đời như biến cả
Rộng bao la và bát ngát bởi màu xanh
Là khi mà ta thấy thật hiền lành
Biết cầu nguyện, vẽ tâm linh màu trang nhã
Hay là lúc khoác lên mình chiếc áo mới
Cứ ngại ngùng trước kiếng, hỏi được chưa ?
Biết đắn đo màu chọn sao cho vừa
Và cảm thấy phút gần bên thật ngắn ngủi
Khi bổng thấy, lòng hôm nay như mắc cửi
Hồn ngỗn ngang, không rậm lắm, không thưa
Cớ gì đâu, như sống lại thuở xưa...
Là khi ấy tiếng Yêu cúa lòng đang tới.
Cường cuối năm 1996