Vườn Thơ

NGUYỄN KHUYẾN
Thu vịnh
Thu điếu
Thu ẩm

HUY CẬN
Tràng giang

TẾ HANH
Quê hương

TRẦN ĐĂNG KHOA
Quê hương
Đêm côn sơn

XUÂN DIỆU
Yêu
Thơ duyên

NHIỀU TÁC GIẢ

Buổi học cuối
Rồi sẽ đến
Thời cắp sách
Chia tay

Cảnh muà thu

Tình yêu quê hương , yêu đất nước..., niềm tự hào dân tộc..., những kỷ niệm khó quên... , những rung động nhẹ nhàng trong đời người... , những tiếc nuối không nguôi ...được thể hiện trong thơ ca với nhiều phong cách diễn đạt khác nhau. QL xin gửi đền các bạn những vần thơ tuyệt tác của các nhà thơ- nhà văn lớn...Cũng như những bài thơ nhẹ nhàng sâu lắng của các bạn trẻ thời nay. Qua đó hy vọng các bạn hiểu được đôi chút về văn thơ và con người việt nam qua mỗi thời đại .


Thu vịnh

Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao,
Cần trúc lơ thơ gió hắt hiu.
Nước biếc trông như tầng khói phủ,
Song thưa để mặc bóng trăng vào.
Mấy chùm trước giậu hoa năm ngóai,
Một tiếng trên không ngỗng nứơc nào?
Nhân hứng cũng vừa toan cất bút ,
Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào.

Thu điếu

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẹo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối,buông cần lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

Thu ẩm

Năm căn nhà cỏ thấp le te..
Ngõ tối đêm sâu đóm lập lòe..
Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt,.
Làn ao lóng lánh bóng trăng loe..
Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt?.
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe..
Rượu tiếng rằng, hay hay chả mấy..
Độ năm ba chén đã xay nhè.


Tràng Giang

Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song
Thuyền về nước lại sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
Nắng xuống , trời lên sâu chót vót;
Sông dài ,trời rộng ,bến cô liêu.

Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ:bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.


Quê hương

Chim bay dọc biển đem tin ca

Làng tôi vốn làm nghề chài lưới:
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông
Khi trời trong giò nhẹ sớm mai hồng
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
Chiếc thuyền nhẹ băng như con tuấn mã .
Phăng mái trèo vội vã vượt trường giang
Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió...
Ngày hôm sau,ồn ào trên bến đỗ
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về.
Nhớ ơn trời ,biển lặng cá đầy ghe.
Những con cá tươi ngon thân bạc trắng.
Dân trài lưới làn da ngăm rám nắng,
Cả thân hi`nh nồng thở vi. xa xăm!
Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm
Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.
Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi,
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá.


Đêm côn sơn

Tiếng chim vách núi nhỏ dần
Rì rầm tiếng suối khi gần ,khi xa
Ngoài thềm rơi cái lá đa
Tiếng rơi rất mỏng như là rơi nghiêng
Mờ mờ ông bụt ngồi nghiêm
Nghĩ gi`,ông vẫn ngồi yên lưng đền...
...Bỗng đâu vang tiếng sấm rền
Tỉnh ra em thấy trong đền đỏ hương
Ngang trời kêu một tiếng chuông
Rừng xưa nổi gió , suối tuôn ào ào
Đồi thông sáng dưới trăng cao
Như hồn Nguyễn Trãi năm nào về thăm
Em nghe có tiếng thơ ngâm...
Ngoài kia nòng pháo ứơt đầm sương khuya...

Quê em

Bên này là núi uy nghiêm
Bên kia là cánh đồng liền chân mây
Xóm làng xanh mát bóng cây
Sông xa trắng cánh buồm bay lưng trời...


Yêu

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
Cho rất nhiều xong nhận chẳng bao nhiêu;
Người ta phụ hoặc thờ ơ ,chẳng biết .
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
Yêu, là chết trong lòng một ít .
Họ lạc lối giữa u sầu mù mi.t
Những người si theo dõi dấu chân yêu.
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít.
Yêu, là chết ở trong lòng mọt ít.

Thơ duyên


Chiều mộng hòa thơ trên cánh duyên.
Cây me ríu rít cặp chim chuyền.
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,
Thu đến-nơi nơi động tiếng huyền.

Con đừơng nho nhỏ ,gió xiêu xiêu,
Lả lả cành hoang nắng trở chiều.
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn.
Lần đầu rung động nỗi thương yêu.

Em bước điềm nhiên không vướng chân,
Anh đi lững thững chẳng theo gần,
Vô tâm như những bài thơ di.u,
Anh với em như một cặp vần.

Mây biếc về đâu bay gấp gấp,
Con cò trên ruộng cánh phân vân,
Chim nghe trời rộng dang thêm cánh,
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

Ai hay tuy lặng bước thu êm,
Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm,
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,
Lòng anh thôi đã cưới lòng em.


Thời cắp sách

Bao vui sướng là thời cắp sách
Bao vui tươi là lúc hãy còn thơ
Đời đẹp lắm tựa một giấc mơ ,
Và thắm đượm như một mùa xụân mới
Có những lúc lòng nhẹ nhàng phơi phới
Có những khi nặng trĩu nỗi lo âu,
Nhưng mỗi khi bài đã thuộc lầu
Lo lắng đã nhường phần vui vẻ.
Có những lúc đời vô cùng đẹp đẽ
Sáng tươi ti`nh bạn lẽ yêu thương
Những chuyện vui lại nối tiếp chuyện buồn
Tự mau chóng chạy qua năm tháng
Ôi !những kỉ niệm của đời học sinh vô cùng sáng lạng
Quên làm sao tronh dĩ vãng xa xôi
Và đó là kỉ niệm của đời tôi
Thời cắp sách vô cùng trong sáng ấy.

unknown

Rồi sẽ đến

Thôi gấp lại trang vở màu mực tím
Bụi phấn rưng rưng những lời chúc sau cùng
Mong manh quá ngây thơ tà áo trắng
Hạ sang rồi nghe thương nhớ rưng rưng
Sau tiếng trống tan trường các lớp học sẽ tan
Ai hờ hững cững nao lòng về một trang lưu bút
Ai hổn hển khắc tên mi`nh lên thân phượng già rêu mốc
Xa xót thời gian mưa nắng có phai mờ
Lạc giọng ve kêu khắp các nẻo vang he
Kỷ niệm chật vòng tay sao quá chừng ít ỏi
Thương nhớ ơi tuổi học trò thơ dại
Trong mắt bạn buồn ta có lỗi gi` không!

unknown

Buổi học cuối cùng

Buổi học cuối cùng của ngày đi học
Bao vấn vương len nhẹ trong hồn
Mai xa rồi lớp học thân thương
Những ngày tháng buồn vui tới lớp
Buổi học cuối bao điều khác trước
Không ồn áo náo nhiệt giờ chơi
Thiếu vắng hẳn những trò đùa nghi.ch ngợm
Mai xa thầy cô, xa bạn, nhớ thương ơi!
Tuổi học trò rồi sẽ xa xôi
Xin gửi lại những tháng năm vào trang lưu bút
Tạm biệt nhé sân trường hoa phượng
Bao bạn bè quay mặt, nước mắt vương
Buổi cuối cùng của ngày đi học
Nghe một trời thương nhớ rưng rưng.

unknown

Chia tay

Có mùa hoa phượng vĩ không tên thành hò hẹn
Đỏ cái nhi`n vương vấn lúc chia tay
Cô bạn gái ngại ngùng không dám khóc
Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt cay cay

Có tiếng ve suốt một thời không ai hay
Chỉ lúc đứng cạnh nhau mới thấy buồn đến thế
Mười hai năm ve kêu như thành lệ
Bước đi không đành mà ngoảnh lại buồn hơn.

Thao thức bao ngày qua tiếng trống trường
Lúc chia tay thèm được giật mi`nh rồi chạy
Giơ` truy bài , phút ra chơi cả những lần đi học muộn
Bây giờ cững thành kí ức chi`m sâu

Xưa cứ trách bàng lăng tím đâu đâu
Giờ mới thấy hoa co' mầu nỗi nhớ
Tím miên man, tím chùng thời gian đang căng nghẹn thở
Của mùa thi mỗi lúc mỗi gấn.

Có người bạn đến phút cuối mới thành thân
Có mái tóc giờ chia tay mới biết mi`nh rất nhớ
Trong lưu bút có bài thơ chép rồi mà vâ~n sợ
Ngại ngùng đưa-hồi hộp đợi...chợt thơ ûphào!

Chia tay nhé, mùa hạ mà bọn mi`nh đều bỗng lớn
Chẳng nói nhiều mà hiểu biết bao nhiêu
Còn gặp lại nhưng mùa hè không ở lại
Thế mới thành kỉ niệm thân yêu.

Chu Minh Vu~

hi there ! welcome to my homepage .
Hosted by www.Geocities.ws


Home
Hosted by www.Geocities.ws

1