| |

Người đó là ai
Đố biết người đó là ai
Người là thầy dậy mọi điều khôn ngoan
Lại là tôi tớ mọn hèn
Vì ta người sẽ chẳng hiềm bẩn dơ
Cao như đỉnh núi mây mờ
Chở che chắn gió ngăn mưa, bão bùng
Một mai người sẽ chẳng còn
Thế gian chìm ngập lệ buồn đại dương
Người là nguồn suối yêu thương
Đưa ta vào khắp đại dương tình người
Người là chân lý tuyệt vời :
Tình thương xoa dịu cõi đời lầm than
Dẫu ta đi khắp đường trần
Tìm đâu lại được tình thương của người
Đố anh : Người đó là ai ?
Quỳnh Chi (1/7/2005)
( Anh DH : Mẹ
hoặc Ba / Cô H. em anh DH:Chúa / Bạn anh DH: Thượng đế / T. : Bà Ngoại )
|
Mừng sinh nhật
bạn
Xa rồi một thuở sách đèn
Thầm mơ dáng ngọc với rèm mi nhung
Lều tranh hàn sĩ bên song
Thơ đàn trên vách bóng hình tiên nga
Xa rồi ngày tháng tuổi hoa
Tay ôm cặp sách nhởn nhơ đến trường
Bạn bè trường lớp mến thương
Những hàng phượng vỹ vấn vương mỗi hè
Cây đa bến cũ còn che ?
Bên sông quán nước, dưới ghe bồng bềnh
Đùa vui trẻ nhỏ thả thuyền
Chở theo giấc mộng đến miền ước mơ
Thuyền trôi trôi mãi lững lờ
Chợt quay nhìn lại đã qua nửa đời
Bềnh bồng sóng nứơc chơi vơi
Nhìn mây trôi thoáng ngậm ngùi nhớ thương
Quỳnh Chi ( 4/7/2005)

Ca dao xu+' Qua?ng co'
ca^u:
DDo'i lo`ng a(n nu+?a tra'i sim,
Uo^'ng lu+ng ba't nu+o+'c, ddi ti`m ngu+o+`i thu+o+ng .
Tra'i sim nho?... o^i la` nho? !, ma` sao ai ddo' chi? a(n mo^.t nu+?a
??!!
tbmsd07022005
Đói lòng ăn nửa trái sim
Trái sim tím nhỏ ôi là nhỏ
Ăn nửa dành để đó chờ ai
Nay xa xôi cách biệt phương trời
Bao giờ mới có ngày trở lại
Trái sim tím trên đồi hoang dại
Tím đồi sim tím cả hồn người
Chỉ còn đây kỷ niệm những ngày
Sim trái tím chia nhau từng nửa
Trái sim tím nỗi buồn chất chứa
Tím hồn người tím cả hoàng hôn
Một nửa này dành để người thương
Ở phương nào ? Còn nhớ ta không ?
Quỳnh Chi ( 2/7/2005)
ĐÓI LÒNG ĂN NỬA TRÁI SIM ( 2 )
Nàng đi tìm gặp người thương
Người đâu lòng đã vấn vương bao ngày
Sim rừng nửa trái chín cây
Chưa ăn đã vội lo ngày tàn mau
Đồi sim tím ngắt một mầu
Tìm người chẳng gặp dạ sầu nhớ thương
Mây giăng đầu núi chiều hôm
Sim ăn nửa trái, chỉ mong gặp người
Quỳnh Chi ( 3/7/2005)
|
|
|
G* - Cánh chim tự do
Em tự trên cao tận đỉnh
trời
Tình cờ ngự xuống trong phút giây
Một đêm trăng sáng trong vườn mộng
Lóng lánh hào quang toả khắp nơi
Mũi tên nào đã thấu tim tôi
Đau nhói chưa từng nỗi ngất ngây
Từ đó em lên ngôi thần tượng
Cho tôi chiêm ngưỡng suốt đêm ngày
Em đến em đi chẳng của tôi
Tự do em bay lượn khắp trời
Là chân thiện mỹ , niềm hy vọng
Đem tình thương đến cả muôn người
Tôi đã dại khờ bởi đắm say
Hoài mơ chiếm trọn của riêng tôi
Để mất em rồi đêm tuyết đổ
Chỉ còn đây nuối tiếc khôn nguôi
Quỳnh Chi ( 2/7/2005)
G : viết tắt của chữ Gabriel, tên một con chim tuyệt đẹp trong
truyện ngắn cùng tên của Võ Đình.
Mưa
Ngâu
Mưa
Ngâu sùi sụt suốt đêm thâu
Thương sao Chức Nữ với sao Ngưu
Sông Ngân muôn thuở còn ngăn cách
Suối lệ đôi bờ thương nhớ nhau
Xin gửi lên ngàn triệu tinh cầu
Hằng hà sa số những thương yêu
Từng giây từng phút từng hơi thở
Trong mơ khi tỉnh vẫn tìm nhau
Ai bảo chim ô bắc nhịp cầu
Mưa Ngâu sùi sụt suốt đêm thâu
Ngàn sao rơi lạc... muôn giòng lệ
Ngân Hà chưa cạn ..mãi buồn đau
Quỳnh
Chi ( 8/7/2005)
Chưa biết
Tình yêu ư ?
Làm sao hiểu hết
Đọc thơ người định nghĩa tình yêu
Người say sưa mô tả thật nhiều
Là như thế... Yêu là như thế ...
Là như thế ... Tình yêu là thế ...
Có trăm ngàn định nghĩa khác nhau
Như muôn hoa hồng tía đủ mầu
Tình yêu cũng thiên hình vạn trạng
Tình yêu ư ?
Làm sao hiểu hết
Những điều trong định nghĩa tình yêu
Đọc thơ người chẳng thấy mình đâu
Lòng tự hỏi hay mình chưa biết ?
Sẽ tìm đọc thật
nhiều tiểu thuyết
Dịch thơ tình định nghĩa tình yêu
Để tìm xem thử có ở đâu
Tả lòng mình được đúng một câu ...
Quỳnh Chi ( 9/7/2005 )
Yêu... phải chăng : cộng, nhân
cái đẹp?
Là trừ, chia cái xấu
bớt đi
Là bình phương điều thiện đem chia
Còn đáp số tình yêu : vô tận ?
Quỳnh Chi ( 30/7/2005)
Giấu
Muốn giấu chẳng biết để đâu
Bỗng dưng mà phải giấu ..là bởi ai
Toan giấu trong giọt sương mai
Nắng lên soi bỗng trong veo thấy liền
Bèn giấu bằng những lặng thinh
Mặc ai theo bước chân mình ..Mặc ai
Giấu trong lược giắt trâm cài
Giấu sau vành nón viết bài thơ xưa
Giấu trong mắt biếc mộng mơ
Giấu theo tóc thả hững hờ gió bay
Giấu rồi trông ngóng từng ngày
Giấu mà khắc khoải mong người tìm ra
Quỳnh Chi (13/7/2005)
|
|
| |
Bắt đền
Bắt đền ! Ai bảo nói ra
Phải chi đừng nói, vậy mà lại vui
Nói làm chi chuyện xa vời
Nói làm chi vội để rồi phải xa
Nói mà không hỏi mẹ cha
Nói làm chi để người ta xì xầm
Phải chi giữ kín trong tâm
Muốn giữ còn khó, bởi không cần lời
Không nói ai cũng biết rồi
Biết qua ánh mắt miệng cười làm quen
Thoáng trông ai cũng biết liền
Chừng đó cũng đủ cho thiên hạ đồn
Họ cười : Coi kìa , có ông ..
Người ta mắc cỡ ..vội vàng tránh xa
Bắt đền ! Ai bảo nói ra
Thế rồi từ đó đành xa nhau hoài ...
Quỳnh Chi (15/7/2005)
|
Đỉnh núi
Đỉnh núi lúc mờ sương
Mây mù giăng chập chùng
Lòng anh thường vẫn vậy
Đỉnh núi lúc trời
trong
Ngạo nghễ vươn hào hùng
Như một chàng tráng sĩ
Đỉnh núi lúc mưa giông
Ngọn đèn báo dập dồn
Như bồn chồn thương nhớ
Đỉnh núi dưới chân em
Dịu dàng nâng gót mềm
Ngày cử hành hôn lễ
Quỳnh Chi (Viết về vùng núi Hakone, 20/7/2005)
Chang Geam
và J.Ming Hoo
Khi em buồn anh tìm lời an ủi
" Chẳng sao đâu .. " Nghe giả dối làm sao !
" Cứ khóc đi em .." Em sẽ nghẹn ngào
Càng nức nở ... làm anh thêm bối rối
Anh lúng túng nhìn em mà chẳng nói
Thấy mình sao thành hờ hững vô tình
Kể chuyện vui càng cảm thấy vô duyên
Em cười gượng nhìn anh mà như mếu
Không anh ạ, em xin anh cứ nói
Nói những gì anh đang nghĩ trong tâm
Rồi lặng yên và trìu mến ân cần
Thế cũng đủ cho lòng em lắng dịu
Ta sẽ đi trên đường đời vạn nẻo
Có lúc gần và những lúc thật xa
Đôi tâm hồn vẫn gắn bó thiết tha
Chẳng xa cách khi cùng nhìn một hướng
Quỳnh Chi (Cảm đề phim Kim Chang Geam 21/7/2005) |

Thác Tơ Trời *
Đây khung cửi của nàng Chức Nữ
Đặt bên ghềnh đá trắng cheo leo
Nàng dệt tơ thành tấm lụa đào
In lấp lánh hoa mây thêu nắng
Trên khung mắc muôn đường tơ trắng
Từng sợi buông óng ánh thướt tha
Như rèm trời lóng lánh châu sa
Dệt nên tấm lụa ngà trên suối
Tơ trong suốt theo nhau tiếp nối
Mãi rơi đều theo nhịp thời gian
Vẫn muôn đời vang vọng ngàn năm
Những tiếng lòng tìm bạn tri âm
Quỳnh Chi ( 24/7/2005 )
* Thác
Shiraito vùng Karuizawa
Thác Tơ Hồng *
Trên
cung đàn muôn điệu thời gian
Tiếng tơ đồng thánh thót ngân vang
Súôi nhạc êm uốn mình tha thướt
Dáng tiên nga lả lướt trên không
Gió rừng ru như khẽ nguyện thầm
Quanh thác thiêng cổ tích ngàn năm
Muôn sợi tơ trời buông trong suốt
Nắng vừa lên chợt pha sắc hồng
Trong màn sương thấp thoáng cầu vồng
Bờ tóc tiên lấp lánh thái dương
Bóng tiên ông ẩn mình sau thác
Tra sổ duyên ngồi se chỉ hồng...
Quỳnh Chi ( 25/7/2005)
* Thác Shiraito vùng Karuizawa
Đỉnh Núi Phú sĩ
Núi dịu
dàng sưởi ấm
Làm tan tuyết giá băng
Thành giòng suối trên ngàn
Khởi nguồn bao mạch sống
Tuyết ẩn vào triền núi
Cho cỏ cây mầu xanh
Đâm chồi lá trên cành
Nở hoa mùa xuân mới
Mỗi năm mùa đông tới
Tuyết rong chơi trở về
Ru núi giấc ngủ mê
Tuyết vỗ về âu yếm
Mỗi năm mùa hè đến
Tuyết thành mây rong chơi
Cỏ khô khắp núi đồi
Núi trơ mình đá sỏi
Núi cao vời đẹp mãi
Khi tuyết phủ đỉnh trời
Núi sáng ngời lý tưởng
Tuyết trong trắng tinh khôi
Quỳnh Chi ( 26/7/2005 )
|
| |
|
|
| |
Cơm
trưa
Trưa trong vắt trời xanh mây trắng
Lững lờ trôi những sợi bầu trong
Cánh diều hồng như miếng chả tôm
Mẹ gắp để dành riêng cho bé
Buổi học chiều ơi đừng vội nhé
Cơm nằm yên cùng bé mộng mơ
Mây vẫn trôi trong chén lững lờ
Diều bay bổng quên giờ hạ cánh
Bông hoa bí màu vàng óng ánh
Đĩa rau xào một cánh đồng hoa
Quả cà chua là một căn nhà
Nhiều phòng để chơi trò đi trốn
Cơm trưa cứ chìm trong giấc mộng
Cả nhà đi ngủ đã từ lâu
Bé thì thầm kể chuyện với rau
Rau mệt gối đầu miếng khế..,
Quỳnh Chi ( 31/7/2005)
|
|
 |
|
|
|