|

Đỉnh núi
Đỉnh núi lúc mờ sương
Mây mù giăng chập chùng
Lòng anh thường vẫn vậy
Đỉnh núi lúc trời
trong
Ngạo nghễ vươn hào hùng
Như một chàng tráng sĩ
Đỉnh núi lúc mưa giông
Ngọn đèn báo dập dồn
Như bồn chồn thương nhớ
Đỉnh núi dưới chân em
Quỳ xuống nâng gót mềm
Ngày cử hành hôn lễ
Quỳnh Chi (Viết về vùng núi Hakone, 20/7/2005)
Giấu
Muốn giấu chẳng biết để đâu
Bỗng dưng mà phải giấu ..là bởi ai
Toan giấu trong giọt sương mai
Nắng lên soi bỗng trong veo thấy liền
Bèn giấu bằng những lặng thinh
Mặc ai theo bước chân mình ..Mặc ai
Giấu trong lược giắt trâm cài
Giấu sau vành nón viết bài thơ xưa
Giấu trong mắt biếc mộng mơ
Giấu theo tóc thả hững hờ gió bay
Giấu rồi trông ngóng đêm ngày
Giấu mà khắc khoải mong người tìm ra
Quỳnh Chi (13/7/2005)
|