|
Mùa nước lũ
Hàng
năm cứ đến mùa này, khi tin lũ lụt lại trở thành
mối lo lắng của người miền Trung, những kỷ
niệm xa xưa vào những mùa nước lũ lại hịên về và
bé lại nhớ chị Nha hơn bao giờ hết.
Những
ngày thơ ấu ở miền Trung, nhà bé ở ngay trên
đường Cường Để của thị xã Hội an - có lẽ nay đã
đổi tên khác - là con đường cổ kính có Chùa Cầu
tức Lai Viễn Kiều nổi tiếng. Tù đó xuống bờ sông
không xa, chỉ cách độ vài trăm thước.
Vào
mùa mưa, nước sông thường dâng lên ngập đường bờ
sông và đường Nguyễn Thái Học và có khi ngập cả
đường Cường Để. Các nhà ở hai bên các con đường
này thường làm nền nhà rất cao so với lòng đường.
Mùa lụt đầu tiên ở Hội an, năm ấy bé đang học
lớp năm tiểu học, những thuyền nhỏ từ chợ bơi
dọc theo bờ sông rồi chèo vào tận đường Cường Để,
ghé vào trước cửa nhà.
Mẹ
đứng trên thềm cao , tò mò hỏi
-Ông ơi ông bán
gì thế ?
-Gụ, bán
gụ.
Vì
mới vaò Nam chưa đựơc bao lâu nên chưa nghe quen
tiếng Quảng , mẹ ngạc nhiên hỏi lại :
-Trời mưa gió lụt
lội thế này mà ông đem gỗ gụ đi bán cho
ai hở ông ? Thuyền ông nhỏ thế làm sao chở đựơc
gỗ gụ ?
-Bán gụ ,
bán gụ nấu cơm mà eng chớ !
-Gụ quí lắm mà
sao lại đem thổi cơm , phí đi !
Hỏi
đi hỏi lại năm lần bẩy lượt, hai bên vẫn
chẳng hiểu nhau. May sao sau đó vào bếp, mẹ kể
cho chị Nha giúp việc người miền Trung, chị
liền phiên dịch lại :
-Dạ thưa bác, họ
nói “ Bán gạo, bán gạo nấu cơm mà
ăn chớ” đó ạ.
Bé có cảm tưởng mình còn nhớ rõ
mồn một mẩu đối thoại ấy giữa mẹ với những ngưòi
chèo đò. Nhưng cũng có thể là vì câu chuyện kỷ
niệm đầu tiên khó quên về mùa lụt này đã đựơc kể
đi kể lại hàng bao nhiêu lần, hàng năm mỗi mùa
lũ lụt nên bé mới không quên.
Khi
còn đang tuổi học sinh mơ mộng bé vẫn chưa biết
sợ lụt là gì, mà hay thi vị hoá, ví phố Hội của
mình về mùa lụt như là một Venise nho nhỏ, với
những con thuyền đi trong lòng phố, giữa những
ngôi nhà và chùa chiền cổ kính… Mùa lụt chỉ làm
cho phố Hội của bé càng thêm thân thương và thi
vị hữu tình …
Mùa
lụt ở miền Trung cũng là mùa mưa dầm mà bé không
cảm thấy khó chịu, như khi bị những cơn mưa rào
mùa hè hay đổ ào xuống làm ướt hết xống áo,
cho dù đã mặc áo mưa cẩn thận. Đi dưới mưa lại
là một cái thú rất thơ mộng. Mà bé còn thích mùa
mưa vì hễ trời mưa lạnh là mẹ có lệ cho đổ bánh
xèo, bé sẽ đựơc ở gần chiếc hoả lò làm bánh, một
không khí ấm cúng tương tự như khi ngồi chờ
khoai lùi trong bếp luộc bánh chưng cuối năm. Thói quen đổ bánh xèo ngày mưa này bắt đầu từ
thời còn có chị Nha. Hình như năm nào cũng thế,
hễ trời mưa lớn …sắp có lụt, là y như rằng chị
Nha sực nhớ tới chuyện đi ngâm gạo xay bột đổ
bánh xèo. Nhờ chị Nha và mấy chị giúp việc khác
người miền Trung nhà bé mới biết cách nấu và ăn
các món ăn miền Trung, mà trong các món ăn đó bé
mê nhất là bánh xèo ngày lụt của chị Nha. Không
bíết chị Nha đã truyền nghề cho mẹ thế nào, mà
sau đó cho dù không phải là chị Nha mà là ngưòi
khác, hễ đựơc mẹ sai đi ngâm gạo xay bột đổ bánh
xèo.. thì bao giờ cũng vào một ngày mưa, trước
khi con sông Hoài dâng nước lên và sau đó là
nghe nói có mấy nhà ở đường bờ sông bị nước vào.
Thời
bấy giờ muốn tự làm bánh xèo ở nhà phải ngâm gạo
để xay thành bột bằng cối đá. Vừa xay gạo vừa đổ
nước vào cối đá hoà chung với bột. Bột hoà
trong nước chảy từ cối ra đựợc hứng vào chậu để
đổ bánh. Hai cái bếp lò đựơc nhóm lên trong bếp,
trẻ con ngồi chờ từng chiếc bánh xèo vừa đổ còn
nóng hổi, trong khi ngoài trời mưa lớn. Ngoài
kia có lẽ nước sông cũng bắt đầu dâng lên. Và bé
sẽ lại thú vị chờ xem con đường trước mặt trở
thành giòng sông nhỏ, thuyền bè đi vào tới cửa.
Đổ bánh xèo trước ngày nước lớn có lẽ chỉ là một
sự trùng hợp tình cờ, hay là thói quen trong gia
đình của chị Nha mà chị đã truyền lại cho,
nhưng không khí ấm áp chung quanh hai chiếc hoả
lò đúc bánh xèo trong những ngày mưa lạnh ở miền
Trung để tiếp theo đó là một cơn nứơc lớn với
những chiếc thuyền đi vào lòng phố có lẽ đã
thành một kỷ niệm khó quên, và trí tưỏng tượng
của trẻ con cứ thích gắn hai sự việc ấy lại với
nhau cho thêm phần huyền bí về lũ lụt cũng không
chừng.
Này
nhé người ta chẳng bảo
Ông
tha mà bà chẳng tha
Lại
thêm cái lụt hăm ba tháng mười
là
gì !
Ông bà nào nhỉ.. Bé liên tưởng
đến các vị thần linh vô hình trong các đền miếu
chùa chiền ở các góc phố, và vô số các bàn thờ
gia tộc thiêng liêng sau những màn trướng thâm
nghiêm trong các căn nhà sâu thăm thẳm của phố
Hội.
Rồi
chị Nha xin nghỉ việc vì cha mẹ chị bắt phải về
quê lấy chồng, cũng ở bên kia sông. Khi đã lớn,
hàng năm cứ sau mùa lụt, khi bưng thùng theo ban
xã hội hiệu đoàn trường tổ chức lạc quyên cứu
trợ nạn lụt miền Trung , bé lại càng nhớ chị Nha.
Chị về quê lấy chồng ít lâu thì gia đình bé dọn
vào Tam Kỳ, nên từ đó bặt vô âm tín. Bé nhớ chị
có nói quê chị bên Kim Bồng chi đó, tức là bên
kia sông, nơi mà bé chưa bao giờ đi tới, vì chỉ
có những con đò nhỏ xíu đi ra giữa giòng sông
Hoài - đối với bé lúc đó là rộng mênh mông - để
sang bên kia bờ xa tắp. Trong biển nước mênh
mông tràn ngập mấy đảo nhỏ bên sông, nhà chị Nha
ở đâu ?
Có lần bé say mê tả lại chiếc
bánh xèo của chị Nha nào nhân tôm nhân thịt, giá
hành, cuốn với những rau sống rau thơm này nọ,
thì anh bạn quê Quảng Nam cho biết “ Chà ở quê
nghèo cực lắm. Có gạo xay bột, có mỡ đổ bánh xèo
quấn rau muống chầm nước mắm thôi đã là ngon
lắm rồi, nói chi tới bánh xèo có nhân tôm nhân
thịt “. Bé chợt nghĩ biết đâu lệ đổ bánh xèo vào
ngày mưa, trước mùa lụt trong một gia đình nghèo
như chị Nha, có thể là một bữa ăn đoàn tụ gia
đình trước mùa thiên tai, với mong ước sẽ tai
qua nạn khỏi, để rồi sang năm lại đựợc có một
ngày đoàn tụ quây quần quanh chảo bánh xèo như
thế. Cầm chiếc chảo nhỏ bằng gang xinh xắn dùng
để đổ bánh xèo do chính chị Nha đã chọn mua và
vẫn còn dùng mãi trong nhà, bé cầu mong gia
đình chị đều tai qua nạn khỏi trong các mùa lụt, để hàng năm chị vẫn xay bột đổ bánh xèo trứơc
khi nước lớn cho chồng con chị.
*
Có
một năm nhà bé đã không kịp đổ bánh xèo trước
mùa lụt. Đó là năm xẩy ra trận lụt kinh hồn của
miền Trung. Khi đó sau một thời gian thuyên
chuyển vào Tam Kỳ, lúc trở lại Hội an, lần này
mẹ bé không thích ở trong phố chật chội mà thích
ở nhà vừơn nên ba đã mua một căn nhà ở đầu thị
xã, trong xóm bên trái đường cái. Bên kia đường,
bên phải, cũng có nhiều ngõ nhỏ đi vào trong xóm.
Nhà bạn bé ở bên đó, từ đó đi thêm một quãng nữa
ra tới bờ sông. Tính ra từ bờ sông đi lên nhà
bạn rồi ra tới đưòng cái, sang tới nhà bé cũng
phải cỡ mấy trăm mét, vậy mà tới mùa lụt, nước
lũ vẫn dâng lên tràn ngập con đưòng dẫn vào thị
xã và tràn sang tận các ngõ bên trái chỗ xóm nhà
bé, vốn là gò đất cao hơn bên xóm bờ sông. Hoá
ra đ oạn đường này và cả mấy xóm này nền đất
hơi bị võng xuống nên mới bị ngập nước. Tuy vậy
nước lụt chỉ ngập đường chừng một buổi rồi rút
đi ngay. Bé chưa bao giờ phải nghỉ học vì đoạn
đường ngập nước đó.
Thế
mà năm ấy, nghe đâu trên thượng nguồn mưa lớn
làm lở phiến đá lớn hay ngọn núi nào đó tên là
Hòn Kẽm lâu nay vẫn ngăn lại dòng nước từ thượng
nguồn, khi khiến nước sông đổ ập xuống hạ lưu
thành giòng thác lũ...
Hôm
đó ở nhà gạo đã ngâm và xay xong, chỉ chờ đổ
bánh, thì trời mưa tầm tã. Chỉ trong chớp mắt
nước bỗng tràn vào nhà thật bất ngờ và cứ thế
lừng lững dâng lên. Cả nhà bỏ việc cơm nứơc vội
vàng dọn quần áo sách vở và đồ đạc lên gác, hầu
như bị nước đuổi theo bén gót. Nước lên ngập
chân giường. tràn vào ngăn dưới cùng của tủ quần
áo, tủ bát. Than củi trong kho thế là dầm nước,
chỉ kịp đem lên gác mấy bao than với hoả lò, bếp
dầu lửa cùng với nồi niêu xoong chảo và gạo cùng
mắm muối… Nước lên ngang bắp chân, trẻ con đựơc
lệnh phải lên hết trên gác lửng. Ngồi trên đó
nhìn xuống thấy nước trong nhà dâng cao dần,
ngập đầy trong nhà, bọn trẻ vẫn còn vui đùa vì
thấy cảnh lạ , bảo nhau đây là “hồ bơi”.. Nhưng
ngoài ba không một ai biết bơi, nên cũng không
một ai dám xuống ..” hồ bơi” lúc này. Nước dâng
lên mỗi lúc mỗi cao và chỉ trong vài giờ đồng hồ
đã dâng lên đến ba phần tư khung cửa ra vào. Bấ
y giờ lũ trẻ mới thực sự biết sợ, hết còn cười
đùa chỉ trỏ. Thấy ba bơi quanh nhà thăm dò tình
hình chưa về, bé lo lắng gọi Ba ơi. Lát sau ba
về lắc đầu, bảo mẹ làm sao gọi thuyền tới cứu
vào lúc nửa đêm..
Tuy
thế… đã có cha mẹ lo, trẻ con vẫn ngủ thiếp đi
cho tới sáng.. Sáng mở mắt ra thấy mực nước đã
lên cao hơn cửa ra vào, nước dâng lên tới tận
mái nhà. Trong nhà là một bể nước sâu thẳm phía
dưới căn gác lửng. Bàn ghế giường tủ chìm ngập
cả trong nước. Nước đục lờ, chiều cao của mực
nước khiến cái “hồ bơi” tối qua bây giờ trở
thành một vực nước sâu thẳm. Bé nghĩ tới mấy
chiếc xe chìm trong nước như những con tàu biển
ngộ nạn nằm dưới đáy biển sâu. Căn gác lửng của
bé bây giờ là hoang đảo. Mở cửa gác nhìn ra
ngoài chỉ thấy bầu trời u ám gần sa xuống một
biển nước mênh mông bao la quanh nhà. Mưa vẫn
rơi rào rào rất nặng hạt. Tuy nhà có gác, nhưng
nếu nước lụt dâng cao dị thường cứ tiếp tục dâng
lên thì sao...
Có
ai đã làm điều gì thất đức để các “ ông bà “
linh thiêng nào đó đang giận dữ mà không tha cho
dân lành chăng ? Những truyền thuyết mà ngày
thường bé chẳng để tâm suy nghĩ hay thực sự tin
tưởng, bỗng lởn vởn hiện lên trong đầu. Năm nào
chính mình cũng đi lạc quyên cứu trợ nạn bão lụt, cứu trợ dân quê bị mất mùa hư hại nhà cửa,
nhưng bé có ngờ đâu nay chính mình lại sắp phải
trầm mình dướí làn nước lũ này. Trong lúc đọc
kinh cầu buổi sáng, bé nhớ tới ngày tận thế.
Ngày tận thế tới mau vậy sao, chưa tới năm 2000
mà..Và ngày đó đang đến với một trận đại hồng
thuỷ ư ?
Đúng
lúc ấy bên ngoài có một chiếc thuyền nhỏ từ đâu
tiến đến gần, đậu sát mái nhà và một thanh niên
bước lên mái nhà tiến đến gần cửa gác, gõ cửa.
Người thanh niên ấy hịên ra như một vị thiên
thần mà bé vẫn thấy hình vẽ trên tường nhà thờ,
trong các bức hoạ của Thiên Chúa giáo. Ba mẹ
hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng đồng ý để anh ta đón
đi. Đó là lần đầu tiên bé bước ra trên mái nhà
của mình, bấy giờ đã ngập trong làn nước và trơn
trựơt vì ngói đã mọc rêu. Mưa vẫn rào rào ném
những hạt buốt giá xuống mặt nước và trên người
trên mặt. Mặt nước mênh mông, lên ngang ngọn cây
trong vườn , những nhà trệt mái tranh ở xa như
những cái đụn rơm hay nón lá lớn thậ t lớn úp
xuống mặt nước. Trong giây lát bé nhớ ra một sự
thực là mình đang đi trên không, trên mái nhà,
nghĩ tới cái giếng sâu trong vườn..Bé rùng mình
trựơt chân suýt ngã. Người thanh niên bèn bảo
bé hãy dẫm hai chân lên mu bàn chân của anh ta,
và cứ thế anh ta nắm lấy hai vai bé cho bé vịn
vào tay anh, chân anh bước lùi từng bước thận
trọng đưa bé ra tới tận thuyền.
Con thuyền nhỏ
của anh ta còn đi đi lại lại nhiều lần, mỗi lần
chỉ chở đựơc một hay hai người, nhưng đã đưa
được rất nhiều gia đình xung quanh tới ngôi nhà
ba tầng gần đó, đến nỗi số ngừời lánh nạn được
đưa tới mỗi lúc một đông, dễ tới gần cả trăm
người. Trong hoang mang lo lắng, mọi ngưòi chia
nhau những nắm cơm vắt ăn với tôm kho mặn của
Mạnh Thường Quân ch ủ nhà. Chiều tối dần, trời
đã tạnh mưa, nhưng mực nước vẫn cao lừng lững
không có dấu hiệu gì là muốn rút xuống. Mạnh
Thường Quân cũng bắt đầu nao núng lo sợ đông
người quá nhà có thể bị sập, nên sau đó mọi
người lại lần lựơt lên thuyền vào phố lánh nạn...
Thuyền đi qua con đưòng mà hàng
ngày bé vẫn đi học với những hàng cây cao bóng
mát hai bên đường, nay chỉ thấy những ngọn cây
cao nổi trên mặt nước giống hệt như những bụi
cây lá um tùm ở hai bên kênh rạch hay trong rừng
sâu âm u của những chuyện phim thám hiểm. Tưởng
chừng như có cọp beo rình rập trong xóm kia, từ
phía nhà bạn của bé sắp sửa xông ra, hay dưới
làn nước ngầm này ở đầu ngõ- nơi mà bé biết chắc
là có hai hồ sen lớn-, đang có cả một đàn cá
sấu rình rập dưới đáy thuyền. Người thanh niên
đã tới cứu mọi người và bé đang ngồi ở mũi
thuyền , vẫn như một vị dũng sĩ Hy Lạp, một vị
thiên thần hộ mệnh quả cảm, đang đưa con thuyền
tới bến bình yên. Bé không rõ anh ta là ai, nghe
đâu là một ngưòi lính tình cờ về nghỉ phép.
Thuyền đi trong đêm, dưới bầu trời đã trong vắt
và có những ánh sao xanh lấp lánh như ánh lân
tinh xa thẳm cao vút trên cao, như đang âm thầm
che chở..
Vài ngày sau nước
rút, khi bé trở về thì nhà cửa đã đựơc dọn dẹp
sạch sẽ. Nghe chị Hồng giúp việc than phải hốt
bùn đọng trên nền nhà cả tấc. Biển nước mênh
mông mới đó mà như một cơn ác mộng thoáng qua.
Cuộc sống trở lại bình thường vì khu xóm của bé
chẳng bị thiệt hại gì lớn ngoài cái khổ vì bị
nước dâng lên ứơt ngập hết đồ đạc, giờ phải lo
phơi phóng. C ủi đun bếp ướt sũng, phải đem
phơi lại mỗi ngày, dùng toàn bếp dầu lửa cả
tháng chờ cho củi khô. Ngoài ra không có ai chết
cả. Nhưng khi đi học, nghe đồn và nghe tin qua
báo chí , từ đài phát thanh , bé mới biết hết
thảm hoạ to lớn của trận lụt vừa qua. Các nữ
sinh thì thầm bảo nhau ở bờ sông có nhiều xác
chết trôi trên sông tấp vào…trông dễ sợ lắm. Có
lẽ đó là dân chúng ở các làng quê đã bị nước lũ
cuốn trôi ra biển. Vùng quê ở phía thượng ngùôn
tang tóc ngập trời. Thiệt hại mùa màng có lẽ vẫn
như hàng năm, nhưng nhiều nhà bị cuốn trôi, và
người chết lên tới mấy ngàn vì chạy lụt không
kịp. Họ không may mắn ở gần những gò đất cao ,
không thể bám vào một ngọn cây nào đó khi nước
lừng lững dâng lên, không đựơc một con thuyền
nào kịp tới cứu nạn như bé.
*
Chị Nha bên kia
sông vẫn bặt vô âm tín. Sau lụt, đôi khi theo mẹ
đi chợ ở gần bờ sông, bé nhìn quanh ngó theo
những người đàn bà có vẻ ở quê ra phố, mong
tình cờ gặp lại chị, nhưng vẫn chẳng bao giờ..
Bé chỉ biết cầu trời chị vẫn còn đổ bánh xèo
trước mùa nước lũ năm sau đó, sau đó, năm nay
rồi năm tới, những năm sắp tới …cho bầy cháu nội
ngoại của chị.
Quỳnh Chi ( 7-
11/ 12/2004)
|
|