|
V��ng Hằng T�ch Vì vậy, ��n b� trong l�ng �i qua c� g�i th�ờng nhổ n�ớc bọt, c� b� còn chạy l�n tr�ớc dậm ch�n, �uổi "C�t cho xa!". Thế nh�ng c� g�i kh�ng bỏ �i, vẫn cứ c�ời ng�y dại quanh quẩn trong l�ng. Hồi ��, cha t�i �ã 35 tuổi. Cha l�m việc ở bãi khai th�c �� bị m�y ch�m cụt tay tr�i, nh� lại qu� ngh�o, mãi kh�ng c�ới ��ợc vợ. B� nội thấy con �i�n c� sắc v�c, thì �ộng lòng, quyết �ịnh mang c� ta về nh� cho cha t�i, l�m vợ, chờ bao giờ c� ta �ẻ cho nh� t�i "�ứa nối dõi" sẽ �uổi �i liền. Cha t�i d� trong lòng bất nhẫn, nh�ng nhìn cảnh nh�, cắn r�ng ��nh chấp nhận. Thế l� kết quả, cha t�i kh�ng phải mất �ồng xu n�o, nghiễm nhi�n th�nh ch� rể. Khi mẹ sinh t�i, b� nội ẵm ch�u, h�p c�i miệng chẳng còn mấy c�i r�ng vui s�ớng n�i: "C�i con mẹ �i�n n�y, m� lại sinh cho b� c�i �ứa chống gậy rồi!". C� �iều sinh t�i ra, b� nội ẵm mất t�i, kh�ng bao giờ cho mẹ �ến gần con. Mẹ chỉ muốn �m t�i, bao nhi�u lần �ứng tr�ớc mặt b� nội d�ng hết sức g�o l�n: "��a, ��a t�i..." b� nội mặc kệ. T�i còn trứng n�ớc nh� thế, nh� khối thịt non, biết ��u mẹ lỡ tay vứt t�i �i ��u thì sao? D� sao, mẹ cũng chỉ l� con �i�n. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu ��ợc bế t�i, b� nội lại trợn mắt l�n chửi: "M�y �ừng c� hòng bế con, tao còn l�u mới ��a cho m�y. Tao m� ph�t hiện m�y bế n�, tao ��nh m�y chết. C� ��nh ch�a chết thì tao cũng sẽ �uổi m�y c�t!". B� nội n�i với vẻ ki�n quyết v� chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ d�m �ứng ở xa xa ng� t�i. Cho d� v� mẹ sữa c�ng �ầy cứng, nh�ng t�i kh�ng ��ợc một ngụm sữa mẹ n�o, b� nội ��t từng thìa từng thìa nu�i cho t�i lớn. B� n�i, trong sữa mẹ c� "bệnh thần kinh", nếu l�y sang t�i thì phiền lắm. Hồi �� nh� t�i vẫn �ang giãy giụa giữa vũng b�n lầy của ngh�o ��i. �ặc biệt l� sau khi c� th�m mẹ v� t�i, nh� vẫn th�ờng phải treo ni�u. B� nội quyết �ịnh �uổi mẹ, vì mẹ kh�ng những chỉ ngồi nh� �n hại c�m nh�, còn thỉnh thoảng l�m th�nh tiếng thị phi.
Một ng�y, b� nội nấu một nồi c�m to, tự tay x�c �ầy một b�t c�m ��a cho mẹ, bảo: "Con d�u, nh� ta b�y giờ ngh�o lắm rồi, mẹ c� lỗi với c�. C� �n hết b�t c�m n�y �i, rồi �i tìm nh� n�o gi�u c� h�n một t� m� ở, sau n�y cấm kh�ng ��ợc quay lại ��y nữa, nghe chửa?". Mẹ t�i vừa v� một miếng c�m to v�o mồm, nghe b� nội t�i hạ "lệnh tiễn kh�ch" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm c�m �ờ ra lã tã miệng. Mẹ nhìn t�i �ang nằm trong lòng b�, lắp bắp k�u ai o�n: "�ừng... �ừng...".
B� nội sắt mặt lại, lấy t�c phong uy nghi�m của bậc gia tr�ởng nghi�m giọng h�t: "Con d�u �i�n m�y ngang b�ớng c�i gì, b�ớng thì chả c� quả tốt l�nh gì ��u. M�y vốn lang thang khắp n�i, tao bao dung m�y hai n�m rồi, m�y còn �òi c�i gì nữa? �n hết b�t �ấy rồi �i �i, nghe thấy ch�a hả?". N�i �oạn b� nội l�i sau cửa ra c�i xẻng, �ập thật mạnh xuống nền �ất nh� D� Th�i Qu�n nắm gậy �ầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nh�ợc l�n nhìn b� nội, lại chậm rãi c�i �ầu nhìn xuống b�t c�m tr�ớc mặt, c� n�ớc mắt r�ới tr�n những hạt c�m trắng nhệch. D�ới c�i nhìn gi�m s�t, mẹ chợt c� một cử �ộng kỳ quặc, mẹ chia c�m trong b�t một phần lớn sang c�i b�t kh�ng kh�c, rồi nhìn b� một c�ch ��ng th��ng hại. B� nội ngồi thẫn thờ, ho� ra, mẹ muốn n�i với b� rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ �n nửa b�t, chỉ mong b� �ừng �uổi mẹ �i. B� nội trong lòng nh� bị ai vò cho mấy nắm, b� nội cũng l� ��n b�, sự cứng rắn của b� cũng chỉ l� vỏ ngo�i. B� nội quay �ầu �i, nuốt những giọt n�ớc mắt n�ng �i, rồi quay lại sắt mặt n�i: "�n mau �n mau, �n xong còn �i. Ở nh� n�y c� cũng chết ��i th�i!". Mẹ t�i d�ờng nh� tuyệt vọng, �ến ngay cả nửa b�t c�m con cũng kh�ng �n, thập thễnh b�ớc ra khỏi cửa, nh�ng mẹ �ứng ở bậc cửa rất l�u kh�ng b�ớc ra. B� nội dằn lòng �uổi: "C� �i, c� �i, �ừng c� quay �ầu lại. D�ới gầm trời n�y còn nhiều nh� ng�ời ta gi�u!". Mẹ t�i quay lại, ��a một tay ra ph�a lòng b�, thì ra, mẹ muốn ��ợc �m t�i một t�. B� nội l�ỡng lự một l�c, rồi ��a t�i trong bọc tã l�t cho mẹ. Lần �ầu ti�n mẹ ��ợc ẵm t�i v�o lòng, m�i nhắp nhắp c�ời, c�ời hạnh ph�c rạng rỡ. Còn b� nội nh� gặp qu�n th�, hai tay �ỡ sẵn d�ới th�n t�i, chỉ sợ mẹ l�n c�n �i�n, qu�ng t�i �i nh� qu�ng r�c. Mẹ �m t�i ch�a ��ợc ba ph�t, b� nội kh�ng �ợi ��ợc giằng t�i trở lại, rồi v�o nh� c�i chặt then cửa. Khi t�i bắt �ầu lờ mờ hiểu biết một ch�t, t�i mới ph�t hiện, ngo�i t�i ra, bọn trẻ ch�i c�ng t�i �ều c� mẹ. T�i tìm cha �òi, tìm b� �òi, họ �ều n�i, mẹ t�i chết rồi. Nh�ng bọn bạn c�ng l�ng �ều bảo t�i: "Mẹ m�y l� một con �i�n, bị b� m�y �uổi �i rồi". T�i tìm b� nội vòi vĩnh, �òi b� phải trả mẹ lại, còn chửi b� l� �ồ "b� lang s�i", thậm ch� hất tung mọi c�m rau b� b�ng cho t�i. Ng�y ��, t�i l�m gì biết "�i�n" nghĩa l� c�i gì ��u, t�i chỉ cảm thấy nhớ mẹ t�i v� c�ng, mẹ tr�ng nh� thế n�o nhỉ? mẹ còn sống kh�ng? Kh�ng ngờ, n�m t�i s�u tuổi, mẹ t�i trở về sau 5 n�m lang thang. H�m ��, mấy �ứa nh�c bạn t�i chạy nh� bay tới b�o: "Thụ, mau �i xem, mẹ m�y về rồi kìa, mẹ bị �i�n của m�y về rồi!" T�i mừng qu� ��t nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngo�i, b� nội v� cha cũng chạy theo t�i. ��y l� lần �ầu ti�n t�i nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Ng�ời ��n b� �� vẫn �o quần r�ch n�t, t�c tai còn những vụn cỏ kh� v�ng kh�, c� trời mới biết l� do ngủ ��m trong �ống cỏ n�o. Mẹ kh�ng d�m b�ớc v�o cửa, nh�ng mặt h�ớng về ph�a nh� t�i, ngồi tr�n một hòn �� cạnh ruộng l�a tr�ớc l�ng, trong tay còn cầm một quả b�ng bay bẩn thỉu. Khi t�i v� lũ trẻ �ứng tr�ớc mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong ��m t�i tìm con trai mẹ. Cuối c�ng mẹ d�n chặt mắt v�o t�i, nhìn t�i chòng chọc, nhếch m�p bảo: "Thụ... b�ng... b�ng...". Mẹ �ứng l�n, li�n tục gi� l�n quả b�ng bay trong tay, d�i v�o t�i với vẻ lấy lòng. T�i thì li�n tục l�i lại. T�i thất vọng gh� gớm, kh�ng ngờ ng�ời mẹ ng�y ��m t�i nhớ th��ng lại l� c�i hình ng�ời n�y. Một thằng cu �ứng cạnh t�i k�u to: "Thụ, b�y giờ m�y biết con �i�n l� thế n�o ch�a? L� mẹ m�y nh� thế n�y �ấy!". T�i tức tối ��p lại n�: "N� l� mẹ m�y ấy! Mẹ m�y mới l� con �i�n ấy, mẹ m�y mới l� thế n�y!" T�i quay �ầu chạy trốn. Ng�ời mẹ bị �i�n n�y t�i kh�ng th�m. B� nội v� bố thì lại ��a mẹ về nh�. N�m ��, b� nội �uổi mẹ �i rồi, l��ng t�m b� bị chất vấn d�y vò, b� c�ng ng�y c�ng gi�, tr�i tim b� cũng kh�ng còn sắt th�p ��ợc nữa, n�n b� chủ �ộng ��a mẹ về, còn t�i lại bực bội, bởi mẹ �ã l�m t�i mất thể diện. T�i kh�ng bao giờ t��i tỉnh với mẹ, ch�a bao giờ chủ �ộng n�i với mẹ, c�ng kh�ng bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao �ổi với mẹ, t�i g�o l� chủ yếu, mẹ kh�ng bao giờ d�m h� miệng. Nh� kh�ng thể nu�i kh�ng mẹ mãi, b� nội quyết �ịnh huấn luyện cho mẹ l�m việc vặt. Khi �i l�m �ồng, b� nội dắt mẹ �i "quan s�t học hỏi", b� bảo mẹ kh�ng nghe lời sẽ bị ��nh �òn. Sau một thời gian, b� nội nghĩ mẹ �ã ��ợc dạy dỗ t��ng �ối rồi, liền �ể mẹ tự �i cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng �ã xong cả hai bồ "cỏ lợn". B� nội vừa nhìn �ã t� hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt l� l�a giống vừa l�m �òng trỗ b�ng trong ruộng nh� ng�ời ta. B� nội vừa sợ vừa giận ph�t cuồng chửi rủa: "Con mẹ �i�n l�a v� cỏ m� kh�ng ph�n biệt ��ợc..." B� nội còn �ang ch�a biết n�n xoay xở ra sao, thì nh� c� ruộng bị cắt l�a tìm tới, mắng b� cố ý dạy con d�u l�m c�n. B� nội t�i lửa giận bốc phừng phừng, tr�ớc mặt ng�ời ta lấy gậy ��nh v�o eo l�ng con d�u, chửi: "��nh chết con �i�n n�y, m�y c�t ngay �i cho b�..." Mẹ tuy �i�n, nh�ng vẫn biết �au, mẹ nhảy nhỏm l�n chạy trốn �ầu gậy, miệng ph�t ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "�ừng... �ừng...". Sau rồi, nh� ng�ời ta cũng cảm thấy ch�ớng mắt, chủ �ộng bảo: "Th�i, ch�ng t�i cũng chẳng bắt �ền nữa. Sau n�y giữ c� ta chặt một t� l� ��ợc...". Sau khi c�n s�ng gi� qua, mẹ oại ng�ời d�ới �ất th�t th�t kh�c. T�i khinh bỉ bảo: "Cỏ với l�a m� cũng chả ph�n biệt ��ợc, m�y ��ng l� lợn!" Lời vừa dứt, g�y t�i bị một c�i t�t lật, l� b�. B� trừng mắt bảo t�i: "Thằng ngu kia, m�y n�i c�i gì �ấy? M�y còn thế n�y nữa? �ấy l� mẹ m�y �ấy!" T�i v�ng vằng bĩu m�i: "Ch�u kh�ng c� loại mẹ �i�n kh�ng thế n�y!". "A, m�y c�ng ng�y c�ng l�o. Xem b� c� ��nh m�y kh�ng!". B� nội lại gi� tay l�n, l�c n�y chỉ thấy mẹ nh� c�i lò xo bật từ d�ới �ất l�n, che giữa b� nội v� t�i, mẹ chỉ tay v�o �ầu mẹ, k�u thảng thốt: "��nh t�i, ��nh t�i!". T�i hiểu rồi, mẹ bảo b� nội ��nh mẹ, �ừng ��nh t�i. C�nh tay b� tr�n kh�ng trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ �i�n n�y, trong lòng n� cũng biết th��ng con ��y!". T�i v�o lớp một, cha ��ợc một hộ chuy�n nu�i c� l�ng b�n mời �i canh hồ c�, mỗi th�ng l��ng 50 tệ. Mẹ vẫn �i l�m ruộng d�ới sự chỉ bảo của b�, chủ yếu l� �i cắt cỏ lợn, mẹ cũng kh�ng còn g�y ra vụ rầy r� n�o lớn nữa. Nhớ một ng�y m�a ��ng ��i r�t n�m t�i học lớp ba, trời �ột ngột �ổ m�a, b� nội sai mẹ mang � cho t�i. C� lẽ tr�n ��ờng �ến tr�ờng t�i mẹ �ã ngã ì oạch mấy lần, to�n th�n tr�ng nh� con khỉ lấm b�n, mẹ �ứng ở ngo�i cửa sổ lớp học nhìn t�i c�ời ngớ ngẩn, miệng còn gọi t�i: "Thụ... �...". C� mấy �ứa bạn t�i c�ời kh�c kh�ch, t�i nh� ngồi tr�n b�n ch�ng, o�n hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ kh�ng biết �iều, hận mẹ l�m t�i xấu hổ, c�ng hận thằng Hỷ cầm �ầu tr�u chọc. Trong l�c n� còn �ang khoa tr��ng bắt ch�ớc mẹ, t�i chộp c�i hộp b�t tr�ớc mặt, �ập thật mạnh cho n� một ph�t, nh�ng bị thằng Hỷ tr�nh ��ợc. N� x�ng tới b�p cổ t�i, ch�ng t�i giằng co ��nh nhau. T�i nhỏ con, vốn kh�ng phải l� �ối thủ của n�, bị n� dễ d�ng �� xuống �ất. L�c n�y, chỉ nghe một tiếng "v�t" k�o d�i từ b�n ngo�i lớp học, mẹ giống nh� một �ại hiệp "bay" �o v�o, một tay t�m cổ thằng Hỷ, �ẩy ra tận ngo�i cửa lớp. Ai cũng bảo ng�ời �i�n rất khỏe, thật sự ��ng l� nh� vậy. Mẹ d�ng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt t�i l�n tr�n kh�ng trung, n� kinh sợ k�u kh�c gọi bố mẹ, một ch�n b�o ị khua khoắng �ạp loạn xạ tr�n kh�ng trung. Mẹ kh�ng th�m �ể ý, vứt n� v�o ao n�ớc cạnh cổng tr�ờng, rồi mặt thản nhi�n, mẹ �i ra. Mẹ vì t�i g�y ra �ại họa, mẹ lại l�m nh� kh�ng c� việc gì xảy ra. Tr�ớc mặt t�i, mẹ lại c� vẻ khiếp nh�ợc, nhìn t�i vẻ muốn lấy lòng. T�i hiểu ra ��y l� tình y�u của mẹ, d� �ầu �c mẹ kh�ng tỉnh t�o, thì tình y�u của mẹ vẫn tỉnh t�o, vì con trai của mẹ bị ng�ời ta bắt nạt. L�c �� t�i kh�ng kìm ��ợc k�u l�n: "Mẹ!" ��y l� tiếng gọi �ầu ti�n kể từ khi t�i biết n�i. Mẹ sững sờ cả ng�ời, nhìn t�i rất l�u, rồi y hệt nh� một �ứa trẻ con, mặt mẹ �ỏ hồng l�n, c�ời ngớ ngẩn. H�m ��, lần �ầu ti�n hai mẹ con t�i c�ng che một c�i � về nh�. T�i kể sự tình cho b� nội nghe, b� nội sợ rụng rời ngã ngồi l�n ghế, vội vã nhờ ng�ời �i gọi cha về. Cha vừa b�ớc v�o nh�, một ��m ng�ời tr�ng ni�n vạm vỡ tay dao tay th�ớc x�ng v�o nh� t�i, kh�ng cần hỏi han trắng �en gì, tr�ớc ti�n �ập ph� mọi b�t �ũa vò hũ trong nh� n�t nh� t��ng, trong nh� nh� vừa c� �ộng �ất cấp ch�n. ��y l� những ng�ời do nh� thằng Hỷ nhờ tới, bố thằng Hỷ hung hãn chỉ v�o cha t�i n�i: "Con trai tao sợ qu� �ã ph�t �i�n rồi, hiện �ang nằm nh� th��ng. Nh� m�y m� kh�ng mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ m�y tao cho một mồi lửa �ốt tan c�i nh� m�y ra". Một nghìn tệ? Cha �i l�m một th�ng chỉ 50 tệ! Nhìn những ng�ời s�t kh� �ằng �ằng nh� thằng Hỷ, cha t�i mắt �ỏ l�n dần, cha nhìn mẹ với �nh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh nh� cắt dỡ thắt l�ng da, ��nh tới tấp khắp �ầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn nh� một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại nh� một con th� s�n �ã bị dồn v�o ��ờng chết, nhảy l�n hãi h�ng, chạy trốn, cả �ời t�i kh�ng thể qu�n tiếng thắt l�ng da vụt lạnh l�ng l�n th�n mẹ v� những tiếng th� thiết mẹ k�u. Sau �� phải tr�ởng �ồn cảnh s�t �ến ng�n b�n tay bạo lực của cha. Kết quả ho� giải của �ồn cảnh s�t l�: Cả hai b�n �ều c� tổn thất, cả hai kh�ng nợ nần gì nhau cả. Ai còn g�y sự sẽ bắt lu�n ng�ời ��. ��m ng�ời �i rồi, cha t�i nhìn khắp nh� mảnh vỡ nồi ni�u b�t �ũa tan t�nh, lại nhìn mẹ t�i vết roi �ầy mình, cha t�i bất ngờ �m mẹ t�i v�o lòng kh�c thảm thiết. "Mẹ �i�n �i, kh�ng phải l� t�i muốn ��nh mẹ, m� nếu nh� t�i kh�ng ��nh thì việc n�y kh�ng thể d�n xếp nổi, nh� mình l�m gì c� tiền m� �ền cho ng�ời. Bởi ngh�o khổ qu� m� th�nh họa �ấy th�i!". Cha lại nhìn t�i n�i: "Thụ, con phải cố m� học l�n �ại học. Kh�ng thì, nh� ta cứ bị ng�ời kh�c bắt nạt suốt �ời, nh�!". T�i gật �ầu, t�i hiểu. M�a h� n�m 2000, t�i thi �ỗ v�o trung học với kết quả xuất sắc. B� nội t�i vì l�m việc cực nhọc cả �ời m� mất tr�ớc ��, gia cảnh ng�y c�ng kh� kh�n h�n. Cục D�n Ch�nh khu tự trị �n Thi (Hồ Bắc) xếp nh� t�i thuộc diện �ặc biệt ngh�o ��i, mỗi th�ng trợ cấp 40 tệ. Tr�ờng t�i học cũng giảm bớt học ph� cho t�i, nhờ thế t�i mới c� thể học tiếp. Vì học nội tr�, b�i vở nhiều, t�i rất �t khi về nh�. Cha t�i vẫn �i l�m thu� 50 tệ một th�ng, g�nh tiếp tế cho t�i �ặt l�n vai mẹ, kh�ng ai thay thế ��ợc. Mỗi lần b� th�m nh� b�n gi�p nấu xong thức �n, ��a cho mẹ mang �i. Hai m��i ki l� m�t ��ờng n�i ngoằn ngo�o ruột d� l�m khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ ��ờng �i, gi� tuyết cũng vẫn �i. V� thật l� kỳ t�ch, hễ bất cứ việc gì l�m vì con trai, mẹ �ều kh�ng �i�n t� n�o. Ngo�i tình y�u mẫu tử ra, t�i kh�ng còn c�ch giải th�ch n�o kh�c. Y học cũng n�n giải th�ch kh�m ph� hiện t�ợng n�y. 27/4/2003, lại l� một Chủ nhật, mẹ lại �ến, kh�ng chỉ mang �ồ �n cho t�i, mẹ còn mang �ến h�n chục quả ��o dại. T�i cầm một quả, cắn một miếng, c�ời hỏi mẹ: "Ngọt qu�, ở ��u ra?" Mẹ n�i: "T�i... t�i h�i..." kh�ng ngờ mẹ t�i cũng biết h�i cả ��o dại, t�i ch�n th�nh khen mẹ: "Mẹ, mẹ c�ng ng�y c�ng t�i giỏi!". Mẹ c�ời hì hì. Tr�ớc l�c mẹ về, t�i theo th�i quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an to�n, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, t�i lại bận rộn �n tập tr�ớc kỳ thi cuối c�ng của thời phổ th�ng. Ng�y h�m sau, khi �ang ở tr�n lớp, b� th�m vội vã chạy �ến tr�ờng, nhờ thầy gi�o gọi t�i ra ngo�i cửa. Th�m hỏi t�i, mẹ t�i c� �ến ��a tiếp tế �ồ �n kh�ng? T�i n�i ��a rồi, h�m qua mẹ về rồi. Th�m n�i: "Kh�ng, mẹ m�y �ến giờ vẫn ch�a về nh�!" Tim t�i th�t l�n một c�i, mẹ t�i chắc kh�ng �i lạc ��ờng? Chặng ��ờng n�y mẹ �ã �i ba n�m rồi, c� lẽ kh�ng thể lạc ��ợc. Th�m hỏi: "Mẹ m�y c� n�i gì kh�ng?" T�i bảo kh�ng, mẹ chỉ cho ch�u chục quả ��o t��i. Th�m �ập hai tay:" Th�i chết rồi, hỏng rồi, c� lẽ vì mấy quả ��o dại rồi!" Th�m k�u t�i xin nghỉ học, ch�ng t�i �i men theo ��ờng n�i về tìm. ��ờng về quả thực c� mấy c�y ��o dại, tr�n c�y chỉ l� th� v�i quả cọc, bởi nếu mọc ở v�ch �� mới còn giữ ��ợc quả. Ch�ng t�i c�ng l�c nhìn thấy tr�n th�n c�y ��o c� một vết gãy c�nh, d�ới c�y l� vực s�u tr�m th�ớc. Th�m nhìn t�i rồi n�i: "Ch�ng ta �i xuống khe v�ch �� tìm!" T�i n�i: "Th�m, th�m �ừng doạ ch�u...". Th�m kh�ng n�i n�ng k�o t�i �i xuống v�ch n�i... Mẹ nằm y�n tĩnh d�ới khe n�i, những tr�i ��o dại v��ng vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, m�u tr�n ng�ời mẹ �ã cứng lại th�nh ��m m�u �en nặng nề. T�i �au �ớn tới mức ngũ tạng nh� vỡ ra, �m chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ �i, Mẹ �au khổ của con �i! Con hối hận �ã n�i rằng ��o n�y ngọt! Ch�nh l� con �ã lấy mạng của mẹ... Mẹ �i, mẹ sống chẳng ��ợc h�ởng sung s�ớng ng�y n�o..." T�i s�t �ầu t�i v�o khu�n mặt lạnh cứng của mẹ, kh�c tới mức những hòn �� dại tr�n �ỉnh n�i cũng rớt n�ớc mắt theo t�i. Ng�y 7/8/2003, một tr�m ng�y sau khi ch�n cất mẹ, th� gọi nhập học d�t v�ng d�t bạc của �ại học Hồ Bắc �i xuy�n qua những ngả ��ờng mẹ t�i �ã �i, chạy qua những c�y ��o dại, xuy�n qua ruộng l�a �ầu l�ng, "bay" thẳng v�o cửa nh� t�i. T�i g�i l� th� �ến muộn ấy v�o �ầu ng�i mộ c� tịch của mẹ: "MẸ, con �ã c� ng�y mở mặt mở m�y rồi, MẸ c� nghe thấy kh�ng? MẸ c� thể ngậm c�ời n�i ch�n suối rồi!". Trang Hạ Dịch từ nguy�n bản tiếng Hoa T�c Giả: V��ng Hằng T�ch
|
