|
Phước Hậu Trời m�a xứ lạ l� th� giọt d�i (Ph�ớc Hậu) H�n m�ời n�m rồi phải kh�ng mẹ? Con vẫn ch�a về. Ng�y ra �i con mang theo ��i mắt mẹ buồn t�nh. Bến xe Nha Trang, những tr�i b�ởi hồng, tấm v� xe m�u hy vọng m� mẹ th�ờng nhắc mỗi khi th� cho con. Rồi mẹ hỏi: �Khi n�o con sẽ về th�m mẹ?� Ngậm ng�i, con kh�ng d�m trả lời. Cay nghiệt, khi c� mẹ m� con chẳng ��ợc cận kề. Ðời ng�ời kh�ng d�i cho qu� nhiều chờ �ợi m� sự �ợi chờ kh�ng biết �ến bao l�u. Con cứ lặng thinh mãi. Mẹ �i, mẹ c� buồn kh�ng khi con vẫn ch�a về? Khi chuẩn bị ra �i, mẹ con mình ngồi tr�ớc hi�n nh� kể cho nhau nghe nhiều chuyện. Mẹ n�i l� con kh�ng muốn �i vì kh�ng dứt ��ợc tình cảm ri�ng t�, chớ mẹ ��u c� biết l� con kh�ng nỡ xa mẹ, xa n�i ch�n nhau cắt rốn. Mẹ bảo con l� �phải biết nghĩ �ến t��ng lai�, �nh� mình nh� vậy l� kh� sống với tụi n� lắm, con n�n �i l� h�n, mẹ gi� rồi chắc tụi n� kh�ng l�m gì mẹ ��u�. Con nghe lời mẹ ra �i. Ng�y chia tay mẹ con mình n�i nhiều thứ m� kh�ng ai nhắc �ến ng�y gặp lại, vì mình ��u c� biết ��ợc phải kh�ng mẹ? Mình chấp nhận sự chia ly cay �ắng n�y nh� một �ịnh mệnh �ã an b�i.
L�c mẹ v�o tiễn con ở bến xe Nha Trang �ể con v� Cam Ranh, mua ly n�ớc, mẹ kh�ng
uống liền m� �ể tr�ớc mặt, mẹ mời những ng�ời khuất mặt rồi cầu nguyện cho con �i ��ợc bình an. Tr�ớc giờ l�n xe, con vội v�ng mua mấy tr�i b�ởi ruột hồng v� tấm v� m�u xanh �ể mẹ về lại Tuy Hòa, con thật sự xa mẹ từ khi ấy. Mẹ tiễn con trong �m thầm, l�n l�t, �ời v� duy�n nh� thế l� c�ng! M�ời n�m rồi vẫn ch�a gặp lại. Thời gian cứ tr�i mãi chẳng chờ �ợi ai. C� chờ, c� �ợi ch�ng l� phần của mẹ con mình. Nhìn hình mẹ b�y giờ, thấy mẹ gi� �i nhiều, nh� mình r�u xanh phủ v�ch, c�y cốc, c�y dừa, h�ng mãng cầu �ã lớn, b�n thờ �ng b�, trang �ng T�o, bộ ghế gỗ, tất cả l�m con nhớ da diết, nhớ những l�c mẹ t�ới c�y, l�c mẹ thắp nhang cho �ng b� v� nhớ l�c mẹ ngồi trầm t� tr�n ghế gỗ.
B�n n�y, thấy bạn mình c� cha, c� mẹ ở b�n, nhiều khi con tủi lắm, nh�ng biết l�m sao h�n hở mẹ? Nhìn c�c em b� �i b�n mẹ ch�ng �ến họp �o�n H�ớng �ạo, con nhớ v� c�ng những ng�y �ầu mẹ dắt con �ến tr�ờng. Nhớ ng�y �ầu ti�n, con v�o thi tuyển �ể v�o lớp Một, c� Mai bắt học trò mới viết ba chữ i, u, � v�o trang giấy. Con tr�ng tủ viết thật nhanh v� ��ợc nhập học. Rồi kh�ng biết sao sau �� tr�ờng bắt thi lại, v� lần n�y c� Mai cho ba chữ kh�c l� o, �, � . Con viết kh�ng ��ợc (mẹ mới dạy cho con i, u, � th�i m�.) v� bị rớt. Con buồn v� tức lắm, về m�ch mẹ. H�m sau mẹ lại dắt con �ến tr�ờng v� xin gặp �ng hiệu tr�ởng (Thầy T�ng, bạn học của mẹ hồi ở trung học). Mẹ n�i với thầy T�ng: �Sao lại c� chuyện thay �ổi kỳ lạ vậy? Con t�i thi �ậu rồi thì phải ��ợc v�o học chứ. Học t�i thi phận m�. Nếu con t�i gian lận trong kỳ thi thì chuyện thi lại l� ��ng, nếu kh�ng thì xin thầy x�t lại cho, cũng nh� thi �ậu T� T�i rồi, b�y giờ bắt thầy thi lại, thầy c� chịu kh�ng?... � Mẹ n�i chuyện với thầy T�ng gần một tiếng �ồng hồ. Cuối c�ng, thầy T�ng phải chấp nhận cho con v�o học. Con nhớ mỗi s�ng mẹ cho một �ồng �ể �n s�ng. H�m n�o con kh�ng mua b�nh mì, d�ng tiền mua �ồ ch�i thì bị mẹ rầy. L�c ấy con tr�ch mẹ. B�y con thấy th��ng mẹ v� những lời mắng rầy ấy v� c�ng mẹ ạ! H�m tr�ớc c� ng�ời bạn �i học xa, thấy mẹ n� lo �ủ �iều, b� sợ n� sẽ bị thiếu �ồ d�ng h�ng ng�y d� ở xứ Mỹ chỗ n�o cũng chỉ �i v�i tr�m m�t l� c� tiệm rồi. Việc n�y l�m con nhớ �ến mẹ, nhớ l�c con ở trọ nh� b�c T�m �ể học. V�i th�ng về nh� một lần. Mẹ nấu v� bắt con �n �ủ thứ. L�c trở lại nh� b�c, mẹ g�i cho con n�o l� chuối kh�, nếp, bột hạ, ��ờng, b�nh... mặc d� ở nh� b�c T�m con kh�ng thiếu những thứ n�y. Mẹ lo cho con l� vậy. L�c n�o mẹ cũng sợ con bị thiếu. Biết con hay �au, l�c n�o mẹ cũng bắt con mang chai dầu khuynh diệp b�n mình. �i! c�i hình ảnh ��, sao m� con th�m qu�, th�m �ến r�i n�ớc mắt �� mẹ �! Con th�m nhìn hình b�ng mẹ, con th�m sự s�n s�c của mẹ, con th�m ��ợc s�n s�c cho mẹ v� con th�m những lời khuy�n của mẹ. Hồi x�a, c� lần con v� bạn con tranh luận với nhau về vấn �ề 'Tình bạn v� quyền lợi�, tụi con tranh luận rất vui vẻ, h�o hứng nh�ng cả hai kh�ng thể kết luận vấn �ề cho hợp lý. Mẹ biết chuyện, liền gi�p tụi con bằng một lời khuy�n, nhờ ��, c�i bế tắc ��ợc gỡ liền tại chỗ. Mẹ n�i: � Ch�i với bạn, khi gian nan, kh� khổ thì mình n�n lãnh phần nhiều, khi c� quyền lợi thì n�n lãnh phần �t; v� nhất l� tr�n tiền bạc thì phải ph�n minh �ể sau n�y kh�ng c� sự tr�ch o�n lẫn nhau�. Lời mẹ �ã gi�p con thật nhiều khi ra �ời gặp bạn. L�c n�o con cũng �p dụng theo lời mẹ dạy, nhờ thế m� con bao giờ cũng c� th�m bạn. Mấy �ứa bạn con th�ch mẹ lắm, tụi n� hay n�i l� con c� thầy ở tr�ờng rồi m� lại còn c� th�m thầy giỏi ở nh� nữa. Con hãnh diện lắm. Thấy mình hạnh ph�c h�n bất cứ ai tr�n thế gian n�y. Thế m� m�ời n�m rồi con xa mẹ. Chắc chắn rằng con �ã mất nhiều thứ quý gi� lắm! Nhất l� lời khuy�n khi con c� lỗi lầm, những ủi an khi con gặp nạn� Mẹ �i! Con ch�a về chứ kh�ng phải kh�ng về ��u mẹ. Ng�y mai, ng�y mốt con sẽ về, quỳ b�n mẹ m� tạ lỗi. Con sẽ về với mẹ bằng niềm vui thật trọn vẹn, vui mình, vui ng�ời v� vui cả �ời mẹ nh�. Ph�ớc Hậu. |