|
Minh H�ng �C� Anh học trò ngh�o, hồi còn nhỏ... trong lớp, ��ợc ngồi cạnh một anh học trò gi�u. Anh học trò ngh�o ���ng nhi�n l� thiếu thốn, nhìn bạn mình c� c�y b�t �ẹp thì �ộng lòng tham. Cho �ến l�c ra ch�i,kh�ng ai �ể ý. Anh học trò ngh�o b�n �n cắp c�y b�t �ẹp ấy mang về nh�. Tối �ến, khi l�m b�i tập tại nh� mẹ của anh ta ph�t hiện l� con mình c� c�y b�t �ẹp.... Tra hỏi hỏi l�u mới biết l� con mình �ã "�n cắp" của một ng�ời bạn. Tr�n ��ờng dẫn con mình tới nh� anh học trò gi�u �ể trả c�y b�t, ng�ời mẹ �ã giải th�ch rất nhiều về th�i h�, tất xấu, về lòng tham lam, �ch kỷ của con ng�ời. Anh học trò ngh�o rất hối hận về việc l�m của mình. Từ �� anh cố gắng nghe lời mẹ khuy�n dậy, sống c� gi�o dục v� ch�m chỉ học h�nh. Quả nhi�n, lớn l�n, anh ta l� một trong những Tiến Sỉ rất giỏi của �ất N�ớc mình� Nghe qua c�u chuyện ấy, t�i chợt nghĩ về quãng �ời th� ấu của mình. T�i lớn l�n trong một gia �ình rất ngh�o. Kh�ng c� cha. Mẹ t�i thì �i l�m thu�, l�m m�ớn, vất vả suốt ng�y. Ch�ng t�i kh�ng c� nh�, nay ở �ậu nh� ng�ời n�y, mai ở �ậu nh� ng�ời kh�c. Ng�y kiếm hai bữa c�m l� mẹ t�i �ã thấy mãn nguyện lắm rồi. ��ợc c�i l� d� cực nhọc thế n�o, Mẹ t�i cũng �ặt việc học của t�i l�n h�ng �ầu. Mẹ t�i th�ch �ọc kinh Phật, n�n tối n�o tr�ớc khi ngủ t�i �ều ��ợc nghe. L�u dần, nhập t�m hoặc do một �iều kỳ diệu n�o �� n�n t�i sớm biết th��ng mẹ d� tuổi t�i còn qu� nhỏ. T�i cố gắng l�m những việc trong nh� nh�: g�nh n�ớc, nấu c�m hoặc phải dậy sớm c�ng mẹ ra chợ �ể phụ mẹ g�nh n�ớc thu�. Trong t�i sớm hiểu một �iều l�: Những việc ấy nếu t�i l�m ��ợc thì mẹ t�i �ỡ vất vả h�n. C� một lần t�i nằm m� . L�c còn nhỏ, hai mẹ con t�i c�ng ngũ chung tr�n một c�i gi�ờng tre ọp �p. �ang ngủ mẹ t�i chợt thấy c� một vị Thần cao to, hình d�ng nh� con khỉ, tay cầm một c�y dao d�i sắc b�n. Vị Thần ấy n�i với t�i rằng: "Ng��i v� mẹ ng��i hãy nằm ngay ngắn, ta sẽ chặt bớt phần d� của mẹ ng��i, �ể cho hai ng�ời bằng nhau". Khi vị Thần ấy �o từ tr�n xuống d�ới thì t�i vội trụt mình xuống, cho ch�n của t�i v� ch�n của mẹ t�i bằnh nhau v� khi �� từ d�ới l�n tr�n thì t�i với tr�ờn mình l�n cho �ầu t�i bằng �ầu của mẹ. Vị Thần ấy vừa �o vừa n�i "�! lạ kìa, nếu kh�ng c� phần d� thì kh�ng thể chặt ��ợc". Cứ thế, t�i cứ trụt mình xuống rồi lại tr�ờn mình l�n cho tới khi mệt lả thì trời cũng vừa hừng s�ng. Trời s�ng, thì vị Thần ấy biến mất. Còn t�i thì cứ �m mãi giấc m� ấy cho �ến ng�y nay. Cũng c� một lần sau bữa c�m tối. Me t�i �ổ bị tiền tr�n "bộ v�n gỗ". Vì to�n l� bạc cắc n�n mỗi lần �ếm tiền thì t�i th�ờng lựa tiền th�nh từng loại �ể mẹ t�i �ếm cho dễ. Kh�ng hiểu sao, tối �� �ầu �c t�i cứ nghĩ tới một việc l�: Hãy l�n lấy 5 cắc (tiền kẽm l�c �� c� một b�n l� hình cụ Diệm v� m�t b�n l� hình c�y l�a) coi nh� mình m�ợn tạm �ể mai bắn bi �n tiền với bọn thằng Nh�n, thằng �i, chắc chắn l� t�i sẽ �n vì t�i bắn bi giỏi lắm v� nếu �n ��ợc thì tối �ế khi �ếm tiến mình lại l�n bỏ v� lại cho mẹ. Bọn thằng Nh�n, thằng �i bắt phải �ấu tiền v�o tr�ớc rồi mới cho ch�i. Nghĩ tới ��y, mẹ t�i c� việc gì �� mới �i xuống nh� d�ới, thế l� t�i b�n "ch�m" vội một �ồng tiền 5 cắc (50 Xu). Hình nh� mẹ t�i �ã �ọc ��ợc việc n�y từ ��i mắt v� cử chỉ thất th�ờng của t�i. B� �ã g�i thế l� t�i d�nh bẫy. Vừa l�n tới n�i. mẹ t�i liền bảo t�i: "xo� tay của con ra", nghe thế, t�i �ã hoảng hốt, vội ��a cả hai tay ra sau l�ng. Một tay nắm chặt �ống bạc cắc dấu sau l�ng còn tay kh�ng thì ��a cho mẹ xem. T�i cứ ng�y ng� dấu �ồng bạc từ tay n�y sang tay kh�c mỗi khi mẹ t�i bảo xo� mỗi tay kh�c nhau ra tr�ớc mặt mẹ. Cuối c�ng rồi việc gì �ến cũng phải �ến. Sau khi lấy �ồng bạc �ể tr�ớc mặt, mẹ t�i hỏi "b�n tay n�o của con d�ng �ể �n cắp?". Nắm chặt b�n tay phải của t�i, mẹ t�i �ã trở c�n chổi ��nh mạnh từng ph�t một. ��nh một ph�t, mẹ t�i dạy một c�u. T�i �au qu�, chỉ biết kh�c th�t �i. T�i kh�ng nhớ l� mẹ t�i �ã ��nh mấy ph�t nh�ng t�i bỗng nghe giọng n�i của mẹ t�i trở n�n nghẹn ng�o. Mẹ t�i �ã kh�c, mẹ t�i kh�ng ��nh t�i nữa, hai tay b� �m lấy mặt v� kh�c sụt s�i. T�i nghe ��ợc tiếng than vãn v� nức nở của mẹ: "Thật kh�ng ngờ, mẹ lại c� một �ứa con nh� vầy. Cực khổ mấy, mẹ cũng kh�ng ngại nh�ng �au �ớn v� tủi nhục nhất l� mẹ c� một �ứa con h�". T�i kh�c theo mẹ t�i. Thật ra, t�i kh�ng còn cảm gi�c �au �ớn vì trận �òn m� tại vì t�i cảm thấy th��ng mẹ qu�. T�i hối hận qu�.. T�i kh�ng muốn l�m mẹ t�i buồn. V� cũng từ �� t�i lu�n c� một t�m niệm rằng "�ừng bao giờ �ể mẹ buồn". �� l� một trong những mãnh �ời th� ấu �ã theo t�i nh� g�i h�nh trang m� t�i �ã mang n� v�o �ời..
Rồi c� một ng�y v�o n�m t�i học lớp Bốn. Ngồi ở cuối lớp, nhìn l�n bảng, thỉnh thoảng t�i thấy bạn V�n d�ng c�y viết �pilot� �ể viết b�i. Thời bấy gìờ chỉ c� con nh� gi�u mới c� ��ợc c�y viết pilot. Ri�ng t�i thì c�y viết Alpha cũng kh�ng c�. T�i cố ao �ớc mấy chục lần, mấy tr�m lần cũng kh�ng mong gì c� ��ợc n�. �i ! c�y viết m�y pilot ! C� nằm m� t�i cũng kh�ng thấy ��ợc !. Một h�m, tới giờ ra ch�i, sau hồi trống ��nh dòn dã, học trò mỗi lớp tua ra nh� ��n ong vỡ tổ.
Trong l�c ch�i r�ợt bắt, t�i vừa chạy trờ tới gốc c�y b�ng thì bạn V�n từ tr�n h�nh lang của tr�ờng nhảy tung xuống. C�y viết Pilot rớt ngay tr�ớc mặt t�i. Bạn V�n cứ tiếp tục chạy, nhặt c�y viết l�n, ��a mắt nhìn quanh, mọi ng�ời �ang n� ��a, kh�ng ai �ể ý. L�c b�y giờ t�i cũng ph�n v�n tự hỏi l� c� n�n trả lại cho bạn V�n kh�ng? Hay l� mang c�y viết �em giao cho v�n phòng Hiệu Tr�ởng nh� mình �ã th�ờng l�m khi nhặt ��ợc vật r�i trong s�n tr�ờng. Sau một l�c �ắn �o tự hỏi, cuối c�ng t�i �ã kh�ng thắng nổi lòng tham của mình !. Cả c�y viết m�y Pilot c� m�!, vả lại t�i ��u c� �n cắp, t�i chỉ l�ợm ��ợc th�i . Mình kh�ng lấy thì ng�ời kh�c cũng lấy. Dẫu c� ai ngu gì m� trả lại, h�n nữa nh� bạn V�n lại qu� gi�u, mất c�y viết Pilot ��u c� �n nhằm gì với bạn ấy. v..v v� v..v. Mọi biện minh, suy nghĩ của t�i l�c bấy giờ �ều h�ớng tới một việc l�: chiếm �oạt c�y viết ấy l�m của ri�ng. Phần bạn V�n thì t�i c� dòm chừng khi v�o lớp, bạn ấy vẫn tinh b�, chỉ l� l�n b�o với thầy Minh chủ nhiệm lớp �iều gì �� v� t�i thấy bạn ấy m�ợn tạm c�y viết của thầy �ể l�m b�i. Ng�y mai �i học, bạn ấy �ã c� một c�y viết Pilot mới. Phần t�i, thì l�c bấy giờ t�i kh�ng �ể ý nghe thầy Minh th�ng b�o về việc mất viết của bạn V�n. Khi kh�ng c� c�y viết thì t�i ao �ớc v� mong muốn cho c�, nh�ng b�y giờ c� c�y viết trong tr�ờng hợp n�y thì thật l� lo �u nhiều h�n l� th�ch th�. T�i cứ mi�n man suy nghĩ rồi mình phải l�m gì với c�y viết n�y ?. Thỉnh thoảng, trong t�i lại gợn l�n sự hối hận, tự tr�ch v� nh� c� một luồng ý nghĩ th�i th�c t�i phải trả lại c�y viết, trong khi b�n tay tr�i t�i vẫn �ặt tr�n ��i c�a mình, �ể �� chặt c�y viết �ang nằm trong t�i quần. Tan tr�ờng, mang c�y viết về nh�, t�i kh�ng biết dấu c�y viết chỗ n�o, d�ới gối ?, trong �ống quần �o, trong tủ hay dựng n� sau ch�n của c�i bộ v�n gỗ (li-V�ng), hay ở g�c t�ờng.? Nghĩ ��ợc tới chỗ n�o l� t�i liền dấu c�y viết ấy v�o, nh�ng chỉ một chập l� t�i nghĩ chỗ ấy kh�ng an to�n ! vì mẹ t�i sẽ thấy ��ợc ! . Thế l� t�i lại dấu chỗ kh�c. �ể trong cặp thì lo liều qu�, tối n�o mẹ t�i cũng kh�m s�ch vở. Mãi �ến l�c mẹ t�i gần về tới mới quyết �ịnh dấu c�y viết v�o c�i hộc của c�i tủ ch�n, sau những c�i hủ củ m�m l�u ng�y kh�ng ai �ụng �ến . H�ng ng�y, mỗi khi ở nh� một mình t�i th�ờng lấy c�y viết ấy ra vuốt ve, ngắm ngh�a, d�ng n� �ể l�m b�i tập tại nh� thì t�i sợ mẹ v� thầy Minh nhìn n�t chữ sẽ biết, còn �eo n� l�n t�i �o �ể l�m le thì t�i kh�ng d�m. T�i chỉ biết lau ch�i n� sạch sẽ, �ễ n� tr�ớc mặt mỗi khi t�i l�m b�i tại nh� v� dấu n� v�o chỗ cũ khi mẹ t�i gần về. �ã h�n ba ng�y qua, t�i bắt �ầu thấy hối hận về việc l�m của mình. T�i l� tr�ởng lớp, thỉnh thoảng t�i c� chỉnh bạn V�n xếp h�ng cho ngay ngắn khi v�o lớp, giờ thì t�i cảm thấy mình nhỏ b� v� rụt r�, e sợ khi phải n�i chuyện với bạn ấy. T�i nghĩ rằng, hình nh� bạn ấy �ã biết việc t�i l�ợm ��ợc c�y viết. C�y viết khi rớt xuống s�n gạch, chắc hẳn phải ph�t ra tiếng, �ủ �ể cho bạn ấy nghe ��ợc. H�n nữa, khi c�y viết nh�o ra khỏi t�i �o, chắc l� bạn ấy �ã cảm gi�c ��ợc việc mất viết v� �ã thấy ��ợc tất cả mọi h�nh �ộng của mình l�c ấy !. Kh�c với l�c tr�ớc, t�i kh�ng cảm thấy vui khi �ến tr�ờng, thậm ch� mỗi lần �ọc danh s�ch �iểm danh lớp, khi tới t�n bạn V�n, t�i lại �ọc rất nhỏ hoặc kh�ng muốn �ọc. Về nh�, mỗi lần nhìn thẳng v�o mặt mẹ l� mỗi lần t�i nhận thức th�m về lõi lầm của mình. Th�t sự, t�i l� một �ứa con kh�ng biết th��ng mẹ, chỉ l�m những việc g�y buồn phiền �ến cho mẹ!. Niềm hối hận ấy �ã dằn vặt l�n t�m hồn ấu th� của t�i l�c bấy giờ. Thậm ch�, những c�n mộng �ẹp cũng dần dần tan biến trong giấc ngủ !. Tất cả �ều �ã bỏ t�i rồi!. T�i kh�ng muốn l�m một �ứa con kh�ng biết v�ng lời mẹ. T�i kh�ng muốn l�m mẹ t�i buồn, t�i rất th��ng mẹ t�i. ��ng l� Phật Trời lu�n mở rộng vòng tay �ể tiếp ��n cho những ai �ang nghĩ về mẹ. T�i �ã mang c�y viết Pilot ấy giao cho v�n phòng Hiệu Tr�ởng trong một ng�y cuối tuần. Nh� tr�t bỏ �i ��ợc một tảng �� nặng, t�i cảm thấy lòng mình h�n hoan, nhẹ nhỏm. Hết hai ng�y cuối tuần n�y rồi tuần mới sẽ �ến. Ng�y học mới, vui t��i v� hồn nhi�n của tuổi th� �ã trở lại với t�i. T�i lại cất tiếng �iểm danh lớp một c�ch tự tin h�n v� sung s�ớng nhất l�: t�i �ã kh�ng l�m cho mẹ t�i buồn !!. S�ng mai n�y, t�i sẽ dạy thật sớm, c�ng mẹ ra chợ v� t�i sẽ r�ng b�ng những thau n�ớc nặng h�n �ể gi�p mẹ. T�i cứ mi�n man suy nghĩ v� thiếp �i l�c n�o kh�ng biết. Chắc rằng những c�n mộng �ẹp lại �p về trong giấc ngũ v� chắc rằng sẽ c� những �nh xu�n hồng, x�a tan �i những �ng m�y mờ ảm �ạm �ể cho t�m hồn th� ấu của t�i ��ợc chắp c�nh bay cao ! Minh H�ng. Worcester, Ng�y 27 th�ng 8, 2006 |