
Chiều n�o, tiễn nhau đi khi b�ng ng� xế chiều
Ho�ng h�n đến đ�u đ�y, m�u t�m d�n l�n trong hồn ta
Muốn kh�ng gian đừng tan, nếu đ�i ch�n thời gian,
Ngừng tr�i cho gi�y ph�t chia ly n�y k�o d�i,
Trước khi ph�n kỳ, ước sao cho t�u đừng đi.

Xe lăn, trong tim khuất xa rồi - biết đ�u t�m,
Mưa thu bay bay sắt se l�ng - ướt vai mềm
Ho�ng h�n dầng bu�ng,
m� ai c�n đứng y�n trong chiều sương xuống.

T�m tư c� đơn tr�ch con t�u nỡ sao đ�nh,
Đ�m i�u thương đi đến nơi n�o - c�ch đ�i t�nh.
Buồn bao nhịp nối, t�nh trăm ngh�n mối,
Hướng theo một b�ng người.

T� dương khuất trong sương l� mỗi lần mong chờ,
Nh�n theo ph�a ch�n m�y, đợi chuyến xe xưa về chưa,
Nếu hay chăng nguời ơi, chốn xa x�i ch�ng trai,
C�n đem i�u thương khắc l�n mu�n vạn o�n hờn,
Nếu mai đ�y về , cung tr�n chuyến t�u h�ang h�n ...


