Tho* T.T.K.H

Hai Sắc Hoa Ti-G�n
T.T.Kh
Một m�a thu trước, mỗi ho�ng h�n
Nhặt c�nh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm �nh nắng t� qua m�i t�c,
T�i chờ người đến với y�u đương
Người ấy thường hay ngắm lạnh l�ng
Dải đường xa v�t b�ng chiều phong
V� phương trời thẳm mờ sương, c�t,
Tay v�t d�y hoa trắng cạnh l�ng.
Người ấy thường hay vuốt t�c t�i
Thở d�i những l�c thấy t�i vui
Bảo rằng: �Hoa, d�ng như tim vỡ,
Anh sợ t�nh ta cũng vỡ th�i!�
Thuở đ�, n�o t�i c� biết g�
C�nh hoa tan t�c của sinh ly
Cho n�n cười đ�p: �M�u hoa trắng
L� ch�t l�ng trong chẳng biết suy.�
Đ�u biết lần đi một lỡ l�ng,
Dưới trời đau khổ, chết y�u đương.
Người xa xăm qu�! T�i buồn lắm,
Trong một ng�y vui ph�o nhuộm đường�
Từ đấy thu rồi, thu, lại thu,
L�ng t�i c�n gi� đến bao giờ?
Chồng t�i vẫn biết t�i thương nhớ�
Người ấy cho n�n cứ hững hờ.
T�i vẫn đi b�n cạnh cuộc đời
�i �n lạt lẽo của chồng t�i,
M� từng thu chết, từng thu chết
Vẫn dấu trong tim b�ng �một người�
Buồn qu�! H�m nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng v� c�nh hoa xưa
Sắc hồng tựa tr�i tim tan vỡ
V� đỏ như m�u m�u thắm pha!
T�i nhớ lời người đ� bảo t�i
Một m�a thu trước rất xa x�i�
Đến nay t�i hiểu th� t�i đ�,
L�m lỡ t�nh duy�n cũ mất rồi!
T�i sợ chiều thu phớt nằng mờ,
Chiều thu, hoa đỏ rụng. Chiều thu
Gi� về lạnh lẽo ch�n m�y vắng,
Người ấy sang s�ng đứng ng�ng đ�.
Nếu biết rằng t�i đ� lấy chồng
Trời ơi! Người ấy c� buồn kh�ng?
C� thầm nghĩ tới lo�i hoa� vỡ?
Tựa tr�i tim phai, tựa m�u hồng?
M� SF, số 1028, ng�y 26, th�ng 5, 2007
TTKh, Tiểu thuyết thứ bảy, số 179, 30/10/1937

T.T.K.H's Menu
Hosted by www.Geocities.ws

1