Nhu*~ng Do`ng Tho* Hay

Chu*a Bao Gio*` Thu*o*ng Thê'
Ddời ta bao lần dại,
Chỉ v� nhiều tự �ị
Dd�i hỏi nơi người t�nh
Một l�ng y�u băng trinh.

Em y�u ta đ� r�,
C�n thử th�ch ho�i ho�ị
Năm với năm l� mười,
Vẫn chưa cho l� đủ !

Hơn một ch�t l� giận,
Chưa chi đ� vội hờn.
Ddể l�m em đau buồn,
Kh�ng tiếc lời cay đắng...

Em cắn răng chịu đựng
Phản ứng thiệt dịu d�ng.
Ddược thể, ta lại c�ng
L�m em th�m đau khổ !

Em được g� kia chứ ?
M� phải chịu đau buồn.
Ta được g� kia chứ ?
M� l�m em đau thương.

Dd�m nay em chợt gh�,
Em mở l�ng cho xem :
�i thương em, thương em !
Chưa bao giờ thương thế !
By: Ba`ng Ba� Lân
Chu? Nhâ.t
Buồn l�m sao cho ng�y chủ nhật
Của người học tr� vớ vẩn hay y�u !
Những ng�y kia vui vẻ hơn nhiều
Ngồi chăm chỉ lắng nghe lời thầy giảng
Hay vui đ�a chuyện tr� c�ng ch�ng bạn,
Tr� b�nh y�n thư th�i biết bao nhi�u,
V� nhất l� được trong thấy người y�u,
Người thiếu nữ xinh như tờ giấy trắng .

Lần đi học l� lần đo đắn :
Đi l�m sao cho gặp được giữa đường
C� nữ học sinh tha thướt đến trường,
Tay đỡ n�n v� tay cầm s�ch vở .
Ng�y chủ nhật l� một ng�y mong nhớ
Ở trong nh� kh�ng ngớt ngo�i tr�ng ra .
Hy vọng người y�u mến bước ngang qua
Gặp gỡ m�i cũng g�y t�nh lưu luyến .
Chờ đ�mệt m� người kh�ng thấy đến
C� bao giờ người nghĩ đến ta đ�u !
Th� giờ đ�m qua ... nắng xế ngang đầu
L�ng rưng rức, người bần thần bực bội

Quần với �o đ� mấy lần thay đổi
Quyển s�ch n�o đem học cũng buồn t�nh
T�m thần ta như c� vẻ bập bềnh
Như ch�n ch�, như r� rời, ngao ng�n ;

Ta tưng tức, ta giận hờn c�c bạn
Sao mải vui kh�ng đến với ta chơi ;
Ta tr�ch thầm những kẻ ở xa x�i
Sao hờ hững kh�ng thư từ chi cả !

Quanh quẩn m�ị.. Tr�ng ra ng�y sắp ngả,
Lần cuối c�ng nhất định bước ra đường,
Đi bơ vơ l�ng thấm th�a ng�i thương
Đường quen qu� ch�n chường như tắt lối !

Ta quay lưng lủi thủi trở về nh�
Kh�ng hiểu sao thấy tiếc một ng�y qu� .
By: Te^� Ha.nh

Back To Menu
Hosted by www.Geocities.ws

1