Nhu*~ng Do`ng Tho* Hay

Chinh Phu. Nga^m
Thuở trời đất nổi cơn gi� bụi,
Kh�ch m� hồng nhiều nỗi tru�n chuy�n.
Xanh kia thăm thẳm tầng tr�n,
V� ai g�y dựng cho n�n nỗi n�y ?

Trống Trường Th�nh lung lay b�ng nguyệt,
Kh�i Cam Tuyền mờ mịt thức m�ỵ
Ch�n tầng gươm b�u trao tay,
Nửa đ�m truyền hịch định ng�y xuất chinh.

Nước thanh b�nh ba trăm năm cũ.
�o nhung trao quan vũ từ đ�ỵ
Sứ trời sớm giục đường m�y,
Ph�p c�ng l� trọng, niềm t�y s� n�ọ

Đường giong ruổi lưng đeo cung tiễn,
Buổi tiễn đưa l�ng bận th� noạ
B�ng cờ tiếng trống xa xa,
Sầu l�n ngọn ải, o�n ra cửa ph�ng.

Ch�ng tuổi trẻ vốn gi�ng h�o kiệt,
Xếp b�t nghi�n theo việc đao cung.
Th�nh liền mong tiến bệ rồng,
Thước gươm đ� quyết chẳng dung giặc trờị

Ch� l�m trai dặm ngh�n da ngựa,
Gieo Th�i Sơn nhẹ tựa hồng maọ
Gi� nh� đeo bức chiến b�o,
Th�t roi cầu Vị, �o �o gi� thụ

Ng�i đầu cầu nước trong như lọc,
Đường b�n cầu cỏ mọc c�n non.
Đưa ch�ng l�ng dằng dặc buồn,
Bộ kh�n bằng ngựa, thủy kh�n bằng thuyền.

Nước c� chảy m� phiền chẳng rửa,
Cỏ c� thơm m� dạ chẳng khu�ỵ
Nhủ rồi nhủ lại cầm tay,
Bước đi một bước d�y d�y lại dừng.

L�ng thiếp tựa b�ng trăng theo d�i,
Dạ ch�ng xa t�m c�i Thi�n San.
M�a gươm rượu tiễn chưa t�n,
Chỉ ngang ngọn gi�o v�o ng�n hang beọ

Săn L�u Lan, rằng theo Giới Tử,
Tới Man Kh�, b�n sự Phục Bạ
�o ch�ng đỏ tựa r�ng pha,
Ngựa ch�ng sắc trắng như l� tuyết in.

Tiếng nhạc ngựa lần chen tiếng trống,
Gi�p mặt rồi ph�t bỗng chia taỵ
H� Lương chia rẽ đường n�y,
B�n đường, tr�ng b�ng cờ bay ng�i ng�ị

Qu�n trước đ� gần ngo�i doanh Liễu,
Kỵ sau c�n khuất nẻo Tr�ng Dương.
Qu�n đưa ch�ng ruổi l�n đường,
Liễu dương biết thiếp đoạn trường n�y chăng ?

Tiếng địch thổi nghe chừng đồng vọng,
H�ng cờ bay trong b�ng phất phợ
Dấu ch�ng theo lớp m�y đưa,
Thiếp nh�n rặng n�i ngẩn ngơ nỗi nh�.

Ch�ng th� đi c�i xa mưa gi�,
Thiếp th� về buồng cũ gối chăn.
Đo�i tr�ng theo đ� c�ch ngăn,
Tu�n m�u m�y biếc, trải ngần n�i xanh.

Chốn H�m Dương ch�ng c�n ngoảnh lại,
Bến Ti�u Tương thiếp h�y tr�ng sang.
Kh�i Ti�u Tương c�ch H�m Dương,
C�y H�m Dương c�ch Ti�u Tương mấy tr�ng.

C�ng tr�ng lại m� c�ng chẳng thấy,
Thấy xanh xanh những mấy ng�n d�ụ
Ng�n d�u xanh ngắt một m�u,
L�ng ch�ng � thiếp ai sầu hơn ai ?

Ch�ng từ đi v�o nơi gi� c�t,
Đ�m trăng n�y nghỉ m�t phương nao ?
Xưa nay chiến địa dường bao,
Nội kh�ng mu�n dặm xiết bao d�i dầụ

Hơi gi� lạnh, người rầu mặt dạn,
D�ng nước s�u, ngựa nản ch�n bon.
�m y�n gối trống đ� chồn,
Nằm v�ng c�t trắng, ngủ cồn r�u xanh.

Nay H�n xuống Bạch Th�nh đ�ng lại,
Mai Hồ v�o Thanh Hải d�m quạ
H�nh khe, thế n�i gần xa,
Dứt th�i lại nối, thấp đ� lại caọ

Sương đầu n�i buổi chiều như giội,
Nước l�ng khe nẻo suối c�n s�ụ
Thương người �o gi�p bấy l�u,
L�ng qu� qua đ� mặt sầu chẳng khu�ỵ

Tr�n trướng gấm thấu hay chăng nhẽ,
Mặt chinh phu ai vẽ cho n�n ?
Tưởng ch�ng giong ruổi mấy ni�n,
Chẳng nơi H�n Hải th� miền Ti�u Quan.

Đ� trắc trở đ�i ng�n x� hổ,
Lại lạnh l�ng những chỗ sương phong.
L�n cao tr�ng thức m�y lồng,
L�ng n�o l� chẳng động l�ng bi thương !

Ch�ng từ sang Đ�ng Nam khơi nẻo,
Biết nay ch�ng tiến thảo nơi đ�u ?
Những người chinh chiến bấy l�u,
Nhẹ xem t�nh mệnh như m�u cỏ c�ỵ

Nức hơi mạnh, ơn d�y từ trước,
Trải chốn ngh�o, tuổi được bao nhi�u ?
Non Kỳ quạnh quẽ trăng treo,
Bến Ph� gi� thổi đ�u hiu mấy g�.

Hồn tử sĩ gi� � � thổi,
Mặt chinh phu trăng d�i d�i soị
Chinh phu tử sĩ mấy người,
N�o ai mạc mặt, n�o ai gọi hồn.

Dấu binh lửa, nước non như cũ,
Kẻ h�nh nh�n qua đ� chạnh thương.
Phận trai gi� ruổi chiến trường,
Ch�ng Si�u t�c đ� điểm sương mới về.

Tưởng ch�ng trải nhiều bề nắng nỏ,
Ba thước gươm, một cỗ nhung y�n.
X�ng pha gi� b�i trăng ng�n,
T�n reo đầu ngựa, gi�o dan mặt th�nh.

�ng c�ng danh trăm đường rộn r�,
Những nhọc nhằn n�o đ� nghỉ ngơị
Nỗi l�ng biết ngỏ c�ng ai,
Thiếp trong c�nh cửa, ch�ng ngo�i ch�n m�ỵ

Trong cửa n�y đ� đ�nh phận thiếp,
Ngo�i m�y kia h� kiếp ch�ng vay ?
Những mong c� nước sum vầy,
N�o ngờ đ�i ngả nước m�y c�ch vờị

Thiếp chẳng tưởng ra người chinh phụ,
Ch�ng h� từng học lũ vương t�n.
Cớ sao c�ch trở nước non,
Khiến người th�i sớm th�i h�m những sầụ

Kh�ch phong lưu đương chừng ni�n thiếu,
S�nh nhau c�ng dan d�u chữ duy�n.
Nỡ n�o đ�i lứa thiếu ni�n,
Quan sơn để c�ch, h�n huy�n bao đ�nh.

Thuở l�m h�nh oanh chưa b�n liễu,
Hỏi ng�y về, ước nẻo quy�n cạ
Nay quy�n đ� giục, oanh gi�,
� nhi lại g�y trước nh� l�u lọ

Thuở đăng đồ, mai chưa dạn gi�,
Hỏi ng�y về, chỉ độ đ�o b�ng.
Nay đ�o đ� quyến gi� Đ�ng,
Ph� dung lại đ� b�n s�ng bơ sờ.

Hẹn c�ng ta: Lũng T�y nham ấy,
Sớm đ� tr�ng, n�o thấy hơi tăm ?
Ngập ngừng, l� rụng c�nh tr�m,
Th�n trưa nghe dậy tiếng cầm lao xaọ

Hẹn nơi nao, H�n Dương cầu nọ,
Chiều lại t�m, n�o thấy ti�u hao ?
Ngập ngừng gi� thổi ch�o b�o,
B�i h�m tu�n dẫy nước tr�o m�nh m�ng.

Tin thường lại, người kh�ng thấy lại,
Gốc hoa t�n đ� trải r�u xanh.
R�u xanh mấy lớp chung quanh,
S�n đi một bước, trăm t�nh ngẩn ngợ

Thư thường tới, người kh�ng thấy tới,
Bức r�m thưa lần d�i b�ng dương.
B�ng dương mấy buổi xuy�n ngang,
Lời sao mười hẹn, ch�n thường đơn saị

Thử t�nh lại diễn khơi ng�y ấy,
Tiền sen n�y đ� nẩy l� bạ
X�t người lần lữa ải xa,
X�t người nương chốn Ho�ng Hoa dặm d�ị

T�nh gia thất n�o ai chẳng c�,
K�a l�o th�n, khu� phụ nhớ thương.
Mẹ gi� phơ phất m�i sương,
Con thơ măng sữa, vả đương ph� tr�.

L�ng l�o th�n buồn khi tựa cửa,
Miệng h�i nhi chờ bữa mớm cơm.
Ngọt b�i thiếp đ� hiếu nam,
Dạy con đ�n s�ch thiếp l�m phụ th�n.

Nay một th�n nu�i gi� dạy trẻ,
Nỗi quan ho�i mang mể biết bao !
Nhớ ch�ng trải mấy sương sao,
Xu�n từng đổi mới, Đ�ng n�o c�n dự

Kể năm đ� ba tư c�ch diễn,
Mối sầu th�m ngh�n vạn ngổn ngang.
Ước g� gần gũi tấc gang,
Giải niềm cay đắng để ch�ng tỏ haỵ

Thoa cung H�n thuở ng�y xuất gi�,
Gương lầu Tần dấu đ� soi chung.
Cậy ai m� gửi tới c�ng,
Để ch�ng thấu hết tấm l�ng tương tự

Nhẫn đeo tay mọi khi ngắm ngh�a,
Ngọc c�i đầu thuở b� vui chơị
Cậy ai m� gửi tới nơi,
Để ch�ng tr�n trọng dấu người tương th�n.

Trải mấy xu�n, tin đi tin lại,
Tới xu�n n�y tin h�y vắng kh�ng.
Thấy nh�n, luống tưởng thư phong,
Nghe hơi sương, sắm �o b�ng sẵn s�ng.

Gi� t�y nổi kh�ng đường hồng tiện,
X�t c�i ngo�i tuyết quyến mưa sạ
M�n mưa trướng tuyết x�ng pha,
Nghĩ th�m lạnh lẽo kẻ ra c�i ngo�ị

Đề chữ gấm, phong th�i lại mở,
Gieo b�i tiền tin dở c�n ngờ.
Trời h�m tựa b�ng ngẩn ngơ,
Trăng khuya nương gối bơ phờ t�c maị

H� như ai, hồn say b�ng lẫn,
Bỗng thơ thơ thẩn thẩn như kh�ng.
Tr�m c�i, xi�m giắt thẹn th�ng,
Lệch l�n t�c rối, lỏng v�ng lưng eọ

Dạo hi�n vắng thầm gieo từng bước,
Ngồi r�m thưa rủ th�c đ�i phen.
Ngo�i r�m thước chẳng m�ch tin,
Trong r�m dường đ� c� đ�n biết chăng ?

Đ�n c� biết, dường bằng chẳng biết,
L�ng thiếp ri�ng bi thiết m� th�ị
Buồn rầu n�i chẳng n�n lời,
Hoa đ�n kia với b�ng người kh� thương !

G� eo �c g�y sương năm trống,
Ho� phất phơ rủ b�ng bốn b�n.
Khắc giờ đằng đẵng như ni�n,
Mối sầu dằng dặc tựa miền bể xạ

Hương gượng đốt, hồn đ� m� mải,
Gương gượng soi, lệ lại chứa chan.
Sắt cầm gượng gảy ng�n đ�n,
D�y uy�n kinh đứt, phi'm loan ngại ch�ng.

L�ng n�y gửi gi� đ�ng c� tiện,
Ngh�n v�ng xin gửi đến non Y�n.
Non Y�n d� chẳng tới miền,
Nhớ ch�ng thăm thẳm đường l�n bằng trờị

Trời thăm thẳm xa vời kh�n thấu,
Nỗi nhớ ch�ng đau đ�u n�o xong.
Cảnh buồn người thiết tha l�ng,
C�nh c�y sương đượm, tiếng tr�ng mưa phun.

Sương như b�a bổ m�n gốc liễu,
Mưa dường cưa xẻ h�o c�nh ngộ
Giọt sương phủ bụi chim g�,
S�u tường k�u vẳng, chu�ng ch�a nện khơị

V�i tiếng dế nguyệt soi trước ốc,
Một h�ng ti�u gi� thốc ngo�i hi�n.
L� m�n lay ngọn gi� xuy�n,
B�ng hoa theo b�ng nguyệt l�n trước r�m.

Hoa gi�i nguyệt, nguyệt in một tấm,
Nguyệt lồng hoa, hoa thắm từng b�ng.
Nguyệt hoa, hoa nguyệt tr�ng tr�ng,
Trước hoa, dưới nguyệt, trong l�ng xiết đaụ

Đ�u xiết kể, mu�n sầu ngh�n n�o,
Từ nữ c�ng, phụ xảo đều ngu�ị
Biếng cầm kim, biếng đưa thoi,
Oanh đ�i thẹn dệt, bướm đ�i ngại th�ạ

Mặt biếng t�, miệng c�ng biếng n�i,
Sớm lại chiều, d�i d�i nương song.
Nương song luống ngẩn ngơ l�ng,
Vắng ch�ng điểm phấn trang hồng với ai ?

Biếng trang điểm, l�ng người sầu tủi,
X�t nỗi ch�ng, ngo�i c�i Giang Lăng.
Kh�c g� ả Chức, chị Hằng,
Bến Ng�n s�i sụt, cung trăng chốc m�ng.

Sầu �m nặng, h�y chồng l�m gối,
Buồn chứa đầy, h�y thổi l�m cơm.
Mượn hoa, mượn rượu giải buồn,
Sầu l�m rượu nhạt, muộn l�m hoa �ị

G� sanh ngọc mấy hồi kh�ng tiếng,
�m đ�n tranh mấy phi'm rời taỵ
X�t người h�nh dịch bấy nay,
Dặm xa mong mỏi hết đầy lại vơị

Ca quy�n ghẹo, l�m rơi nước mắt,
Trống tiều khua, như rứt buồng gan.
V� v�ng đổi kh�c dung nhan,
Khu� ly mới biết t�n toan dường n�ỵ

Nếm chua cay tấm l�ng mới tỏ,
Chua cay n�y, h� c� v� ai ?
V� ch�ng lệ thiếp nhỏ đ�i,
V� ch�ng th�n thiếp lẻ loi một bề.

Th�n thiếp chẳng gần kề dưới trướng,
Lệ thiếp n�o ch�t vướng b�n khăn.
Duy c�n hồn mộng được gần,
Đ�m đ�m thường đến Giang T�n t�m ngườị

T�m ch�ng thuở Dương Đ�i lối cũ,
Gặp ch�ng nơi Tương Phố bến xưạ
Sum vầy mấy l�c t�nh cờ,
Chẳng qua tr�n gối một giờ mộng Xu�n.

Giận thiếp th�n lại kh�ng bằng mộng,
Được gần ch�ng bến Lũng, th�nh Quan.
Khi mơ những tiếc khi t�n,
T�nh trong giấc mộng, mu�n v�n cũng kh�ng !

Duy c� một tấm l�ng chẳng dứt,
Vốn theo ch�ng giờ khắc n�o ngu�ị
L�ng theo nhưng chửa thấy người,
L�n cao mấy l�c tr�ng vời b�nh xẹ

Tr�ng bến Nam, b�i che mặt nước,
Cỏ biếc um, d�u mướt ng�n xanh.
Nh� th�n mấy x�m ch�ng ch�nh,
Một đ�n c� đậu trước ghềnh chiều h�m.

Tr�ng đường Bắc, đ�i ch�m qu�n kh�ch,
M�y r� c�y xanh ngất n�i non.
L�a th�nh thoi th�p b�n cồn,
Nghe th�i ngọc địch v�o von b�n lầụ

Non Đ�ng thấy l� hầu chất đống,
Trĩ xập xo�, mai cũng bẻ baị
Kh�i m� nghi ng�t ng�n khơi,
Con chim bạt gi� lạc lo�i k�u thương.

Lũng T�y thấy nước dường uốn kh�c,
Nhạn liệng kh�ng, s�ng giục thuyền c�ụ
Ng�n th�ng chen ch�c ch�m lau,
C�ch duềnh thấp tho�ng người đ�u đi về.

Tr�ng bốn bề ch�n trời mặt đất,
L�n xuống lầu thấm tho�t đ�i phen.
Lớp m�y ngừng mắt ngại nh�n,
Biết đ�u chinh chiến l� miền Ngọc Quan ?

Gậy r�t đất dễ kh�n học chước,
Khăn gieo cầu n�o được thấy ti�n.
L�ng n�y h�a đ� cũng n�n,
E kh�ng lệ ngọc m� l�n tr�ng lầụ

L�c ngoảnh lại ngắm m�u dương liễu,
Th� khuy�n ch�ng đừng chịu tước phong.
Chẳng hay mu�n dặm ruổi giong,
L�ng ch�ng c� cũng như l�ng thiếp chăng ?

L�ng ch�ng v� cũng bằng như thế,
L�ng thiếp đ�u d�m nghĩ gần xạ
Hướng dương l�ng thiếp như hoa,
L�ng ch�ng lẩn thẩn e t� b�ng dương.

B�ng dương để hoa v�ng chẳng đo�i,
Hoa để v�ng bởi tại b�ng dương.
Hoa v�ng hoa rụng quanh tường,
Trải xem hoa rụng đ�m sương mấy lần.

Chồi lan nọ trước s�n đ� h�i,
Ngọn tần kia b�n b�i đưa hương.
Sửa xi�m dạo bước tiền đường,
Ngửa tr�ng xem vẻ thi�n chương thẩn thờ.

B�ng Ng�n H� khi mờ khi tỏ,
Độ Khu� Triền buổi c� buổi kh�ng.
Thức m�y đ�i l�c nhạt nồng,
Chu�i sao Bắc Đẩu th�i Đ�ng lại Đo�ị

Mặt trăng tỏ thường soi b�n gối,
Bừng mắt tr�ng sương gội c�nh ngộ
Lạnh l�ng thay bấy chiều thu,
Gi� may hiu hắt tr�n đầu tường v�ị

Một năm một nhạt m�i son phấn,
Trượng phu c�n thơ thẩn miền khơị
Xưa sao h�nh ảnh chẳng rời,
B�y giờ nỡ để c�ch vời S�m Thương.

Ch�ng ruổi ngựa dặm trường m�y phủ,
Thiếp dạo h�i lầu cũ r�u in.
Gi� Xu�n ng�y một vắng tin,
Kh� thương lỡ hết mấy phen lương th�.

Xảy nhớ khi c�nh Di�u đ�a Ngụy,
Trước gi� xu�n v�ng t�a s�nh nhaụ
Nọ th� ả Chức ch�ng Ng�u,
Tới trăng thu lại bắc cầu sang s�ng.

Thương một kẻ ph�ng kh�ng luống giữ,
Thời tiết l�nh lầm lỡ đ�i naụ
Thoi đưa ng�y th�ng ruổi mau,
Người đời thấm thoắt qua m�u xu�n xanh.

Xu�n thu để giận quanh ở dạ,
Hợp ly đ�nh buồn qu� khi vuị
O�n sầu nhiều nỗi tơi bời,
V�c bồ liễu dễ �p n�i chiều xu�n.

K�a Văn Qu�n mỹ miều thuở trước,
E đến khi đầu bạc m� thương.
Mặt hoa nọ g� Phan Lang,
Sợ khi m�i t�c pha sương cũng ngừng.

Nghĩ nhan sắc đương chừng hoa nở,
Tiếc quang �m lần lữa gieo quạ
Nghĩ mệnh bạc, tiếc ni�n hoa,
G�i tơ mấy chốc xảy ra nạ gi�ng.

G�c nguyệt nọ mơ m�ng vẻ mặt,
Lầu hoa kia phảng phất hơi hương.
Tr�ch trời sao để lỡ l�ng,
Thiếp rầu thiếp lại rầu ch�ng chẳng qu�n.

Ch�ng chẳng thấy chim uy�n ở nội,
Cũng dập d�u, chẳng vội ph�n trương.
Chẳng xem chim yến tr�n rường,
Bạc đầu kh�ng nỡ đ�i đường rẽ nhaụ

K�a lo�i s�u đ�i đầu c�ng s�nh,
Nọ lo�i chim chắp c�nh c�ng baỵ
Liễu, sen l� thức cỏ c�y,
Đ�i hoa c�ng s�nh, đ�i d�y c�ng liền.

Ấy lo�i vật t�nh duy�n c�n thế,
Sao kiếp người nỡ để đấy đ�y ?
Thiếp xin mu�n kiếp sau n�y,
Như chim liền c�nh, như c�y liền c�nh.

Đ�nh mu�n kiếp chữ t�nh đ� vậy,
Theo kiếp n�y hơn thấy kiếp saụ
Thiếp xin ch�ng chớ bạc đầu,
Thiếp th� giữ m�i lấy m�u trẻ trung.

Xin l�m b�ng theo c�ng ch�ng vậy,
Ch�ng đi đ�u cũng thấy thiếp b�n.
Ch�ng nương vầng nhật, thiếp nguyền,
Mọi bề trung hiều thiếp xin vẹn tr�n.

L�ng hứa quốc tựa son ngăn ngắt,
Sức t� d�n dường sắt tri trị
M�u Thuyền Vu, quắc Nhục Chi,
Ấy th� bữa uống, ấy th� bữa ăn.

Mũi đ�ng v�c đ�i lần hăm hở,
Đ� l�ng trời g�n giữ người trung.
Hộ ch�ng trăm trận n�n c�ng,
Bu�ng t�n ải Bắc, treo cung non Đo�ị

B�ng kỳ x� gi� ngo�i quan ải,
Tiếng khải ca trở lại Thần Kinh.
Đỉnh non khắc đ� đề danh,
Triều thi�n v�o trước cung đ�nh d�ng c�ng.

Nước duềnh H�n việc đ�ng rửa sạch,
Kh�c nhạc từ r�o rắt lừng khen.
T�i so Tần, Hoắc vẹn tuyền,
T�n ghi g�c Kh�i, tượng truyền đ�i L�n.

Nền hu�n tướng đai c�n rạng vẻ,
Chữ đồng hưu bia để ngh�n đ�ng.
Ơn tr�n tử ấm th� phong,
Hiển vinh thiếp cũng đượm chung hương trờị

Thiếp chẳng dại như người T� Phụ,
Ch�ng hẳn kh�ng k�m lũ Lạc Dương.
Khi về chẳng quả ấn v�ng,
Tr�n khung cửi d�m dẫy duồng l�m caọ

Xin v� ch�ng xếp b�o cởi gi�p,
Xin v� ch�ng giũ lớp phong sương.
V� ch�ng tay chuốc ch�n v�ng,
V� ch�ng điểm phấn đeo hương n�o n�ng.

Giở khăn lệ, ch�ng tr�ng từng tấm,
Đọc thơ sầu, ch�ng thẩm từng c�ụ
C�u vui đổi với c�u sầu,
Rượu kh� c�ng kể trước sau mọi lờị

Sẽ r�t vơi lần lần từng ch�n,
Sẽ ca dần ren r�n đ�i li�n.
Li�n ng�m đối ẩm đ�i phen,
C�ng ch�ng lại kết mối duy�n đến gi�.

Cho b� l�c xa sầu, c�ch nhớ,
Giữ g�n nhau vui thuở thanh b�nh.
Ng�m nga mong gửi chữ t�nh,
Dường n�y �u hẳn t�i l�nh trượng phu !
By : Ddoa`n Thi. Ddie^?m

Back To Menu
Hosted by www.Geocities.ws

1