Nhu*~ng Do`ng Tho* Hay
Ba`i Na('ng Mu*a Kê' Tiê'p
s�ng n�i đ� chối từ t�n phản bộI
giống n�i ta thực sự ở b�n kia
ch�t qu� cũ c�n nơi đ�i-mắt-gi�
đ� từ em kh�p lại buổi đ�m về
trong y�n lặng ngỡ lửa người vẫn ch�y
buổi trưa dềnh l�n một ph�c �m
chiều cổ tự biết hướng n�o Nam Hải?
nước non người th�m ủ dột vai sương
bỗng chai sượng thấy h�nh ai ở đ�
lược gương xưa thức dậy mối nghi ngờ
ta mất t�ch giữa đường ng�i thứ nhất
rẽ b�n n�o cũng chỉ lấp ch�n nhau
đi suốt kiếp vẫn l� mưa với nắng
th�i đợi g� nơi kẻ đ� vong than
đời vốn ngắn lối về hoa với cỏ
gọi �m u l�n từng phiến thương t�m
vẫn quanh quẩn �o cơm v� b�ng tốI
l�ng khi kh�ng nhớ lại một c�u thơ
"n�i rất nhỏ nghĩ thầm em sẽ hiểu
đi với về cũng một nghĩa như nhau"
Du Tu*? Le^
Bu*o*'c Châ.m Qua Ðo*`i
Người đ� thế ta c�n chi tiếc nữa,
T�nh c�n chi m� ta phải đi�n cuồng.
Ta giận ta kh�ng thể lấy lại hồn,
Kh�ng thể chuộc lại t�nh đ� hiến.
Kh�ng thể bỉ khinh người ta ca tụng,
Kh�ng thể b�i nhọ ch�nh mặt ta h�n.
T�nh ta đẹp n�n suốt đời qu� b�u,
Hồn như trời n�n biển rộng bao la,
Người c� thể một ph�t gi�y b�n rẻ,
Nhưng ri�ng ta l�ng m�i m�i t�n thờ.
Trước bội bạc ta trở th�nh man d�,
M�ng đi�n cuồng, nanh vuốt muốn giương ra
Thương cho ta kh�ng thể giết được ngườI
M� quay lại c�o mặt ta rướm m�u.
�i đau đớn đ� nhận ch�m ta xuống .
Như con chim ủ k�n vết thương m�nh,
Lần cuối c�ng ta n�i với nh�n gian,
Ta đắm đuối n�n suốt đời ta khổ.
Ta vụng t�nh n�n cuối c�ng thua lỗ,
Đ�nh trở về ngủ dưới m�i hi�n mưa.
Đ�nh trở về c�ng với hạt sương sa,
Dưới hi�n lạnh thấy hồn ai co quắp.
Người cũng chỉ như trăm ng�n kẻ kh�c.
Sầu hai vai ta bước chậm qua đời!
Author: Du Tu*? Le^
Back to Menu