Nhu*~ng Do`ng Tho* Hay
Ao U*o*'c
Anh l� kẻ say m� nhưng nh�t nh�t
Kh�ng hiểu gi�m em lại nỡ cho anh
L� kh�ng y�u, l� một kẻ v� t�nh
Anh tức qu� đem l�ng ao ước tệ.
Nếu em chết chắc l� anh c� thể
Tỏ mối t�nh lặng lẽ, qu� s�u th�m,
Anh t�m nơi em nghỉ giấc ng�n năm
Ngồi đi�n dại, sầu như c�y liễu rũ.
Anh kh�ng uống, anh kh�ng ăn, kh�ng ngủ,
Anh kh�c van, than kh�c đến bao giờ
Nước mắt anh lầy lội cả nấm mồ,
Nhỏ từng giọt xuống th�n em lạnh lẽọ
Rồi anh chết, anh chết sầu, chết h�o,
Linh hồn anh thất thểu d�i hồn em .
- V� ở đ�u kia, ở c�i đời đ�m
Chắc em chẳng nghi ngờ t�nh anh nữạ..
Te^� Ha.nh
Ba`i Nha^n Gian Thu*' Nha^'t
ở chỗ nh�n gian kh�ng thể hiểu
đ�i mắt ngươ� hồ như biển đ�ng
c� mưa-t�i-cũ về ngang đ�
tự buổi thi�n đ�ng chưa lập xong
ở chỗ nh�n gian kh�ng thể hiểu
m�i t�c người hồ như rừng c�y
c� mấy che lối về cho l�
v� những con đường thật ri�ng t�y
ở chỗ nh�n gian kh�ng thể hiểu
t�i c� người hồ như vết thương
c� đ�m ng� xuống b�n tay lạnh
v� chỗ em ngồi đ� bỏ kh�ng
ở chỗ nh�n gian kh�ng thể hiểu
t�i c� người hồ như tấm gương
thấy t�i thắt cổ tr�n c�nh tuyết,
v� b�ng đo d�i nỗi tủi th�n
ở chỗ nh�n giang kh�ng thể hiểu
t�i c� người hồ như hạt sương
c� b�ng hoa đỏ chiều t�m kh�c
t�i thấy từ em một qu� hương
ở chỗ nh�n gian kh�ng thể hiểu
t�i c� người hồ như tiếng chim
theo cơn b�o rớt về ngang phố
t�i học từ em: niềm l�ng qu�n
ở chỗ nh�n gian kh�ng thể hiểu
t�i c� người hồ như ấu thơ
đ�m đ�m kh�c vụng c�ng chăn gối
v� buồn thấy như mẹ ở xa
ở chỗ nh�n gian kh�ng thể hiểu
t�i biết người mang một nỗi buồn
biết ta cuối kiếp tim c�n lạnh
c�ng nỗi sầu bay đ�u hư kh�ng
ở chỗ nh�n gian kh�ng thể hiểu
t�i xin người sớm phục sinh t�i
Du Tu*? Le^
Back To Menu