Tho*

Nguoi Em Gai
T�i xin kể một chuyện buồn chua x�t
Của người em g�i nhỏ chốn qu� nh�
Tuổi dại khờ em mất Mẹ lẫn Cha
Mang th�n g�i , s�n ga l�m bến đỗ
Ng�y qua ng�y , em lang thang khắp phố
Xin miếng cơm thừa, ai bỏ chẳng th�m ăn
Tuổi thơ ng�y em đ� sớm nhọc nhằng
Trong tuổi nhục , cố ngăn d�ng lệ đắng
Tội cho em mất đi đời trong trắng
Giữa chợ đời đầy dẫy x�t xa
Tiếc cho em mất đi tuổi ngọc ng�
Trong bảo tố phong ba em vấp phải
Người đời xem em như đồ phế thải
V� tối ng�y nguyền rủa m�i kh�ng tha
C� phải chăng em kh�ng phận nết na ?
Nhưng nết na l�m sao khi th�n em l� một con ma đ�i
Em tự hỏi m�nh kh�ng g�y ra tội lỗi
Sao họa v� ngần tr�t xuống triền mi�n
C� đ�i lần em muốn ho� ra đi�n
Để qu�n hết ưu phiền trong cuộc sống
Thế th�i nh�n t�nh như cơn �c mộng
Giết m�n t�m linh của kẻ dại khờ
Em một b�p hoa v� t�nh qu�n nở
Chết h�o dần trong hơi thở trần gian
Ng�y th�ng th�i đưa, sống đời khốn nạn
Em v�i m�nh trong cuộc sống luồn chui
Biết bao lần em giả bộ điếc đui
Để đổi lấy miếng ăn nu�i th�n x�c
Cuộc sống th� lương , bến bờ tr�i dạt
Tấm th�n gầy tr�n sa mạc thiếu t�nh thương
Em x�t xa mơ ước b�ng thi�n đường
Trong b�ng tối đ�m trường, th�n mềm mỏi
Cuộc đời em m�n đ�m l�m nhức nh�i
V� bao đ�m về lệ rỉ v�o tim
H�nh ảnh Mẹ Cha lẫn quẩn đến t�m
Em mi�n mang ngập ch�m trong biển nhớ
V� đ�m nay em quặn m�nh trăn trở
Với cơn đau mệt l� của x�c th�n
Nhịp con tim như lạc bước xa gần
B�n tay nhỏ �m th�n gầy hấp hối
Ngọn gi� v� t�nh tho�ng qua rất vội
D�u b�ng em đi , nhưng qu�n lối đưa về
Th�n x�c em lạnh dần trong đ�m tối
Trong men trời l�nh lạnh t� t�ch mưa
Những hạt mưa rơi đều qua song cửa
Sấm gầm gừ giận dữ giữa đ�m khuya
Ph�a xa xa vang lại tiếng chu�ng ch�a
H�a theo gi� như lời kinh s�m hối
Ngủ đi em , cho qu�n đời tội lỗi
Cho qu�n đi những ưu tối b�n đời
V� nhọc nhằn xin em h�y bu�ng lơi
Xin em ngủ , mu�n đời xin y�n giấc
E.N.Truong 11/20/99

Back to Menu
Hosted by www.Geocities.ws

1