Tam Su*.
Cả đêm nó cứ trăn trở , không tài nào chợp mắt ngủ được . Bao nhiều h́nh ảnh của buổi sáng cứ như một đoạn phim, quay chậm trong đầu nó . H́nh ảnh của người phụ nữ ấy, với bao nhiêu vết bầm thâm tím . Hai con mắt của cô ta như không c̣n nữa v́ xung quanh vùng mắt đă sưng phù lên . Chị ta chẳng nói được ǵ , chỉ ngồi đó khóc và khóc . Mỗi lần muốn mỡ miệng ra để nói th́ h́nh như trong cổ họng có ǵ chận lại . Chị chỉ khóc và nức lên từng tiếng nức nở . Nó để ư thấy tóc tai của chị bù xù như tổ quạ . Lúc ấy nó cảm thấy ḿnh bất lực đến chừng nào . Nh́n thấy một người ngồi trước mặt , trong t́nh trạng đau khổ mà nó không kiếm được lời khuyên nào để an ủi cho chị . Nó nghỉ giờ đây sự im lặng là một niềm an ủi lớn nhất cho chị rồi . Bổng nhiên ngay sóng mũi nó cũng bắt đầu cảm thấy cay cay . Nó cố ngăn lại trước khi sự cay ở sóng mũi trở thành những giọt lệ từ mắt . Nó nhẹ nhàng đưa hộp khăn giấy cho chị .
Ngồi một hồi lâu, h́nh như cơn nức nở của chị cũng có phần nào dịu xuống . Chỉ bắt đầu nói lấp vấp vài câu . Chị bắt đầu kể cho nó nghe v́ sao tướng chị ra nông nổi này . Chi vén tay áo lên, cho nó coi những vết bầm tím trên tay chị . Chị vạch áo ra, cho nó coi thêm những lằn tím khác trên người chị . NÓ nh́n thân thể chị mà cứ ngở nó đang nh́n trên một cái bản đồ với nhiều vết lằn tím đậm quằn quèo . Nó viết xuốn hết những lời tâm sự của chị . Trong ánh mắt của chị , nó nh́n thấy được sự sợ hăy lẫn vô vọng . Rồi chị lại khóc , nó cứ để cho chị khóc . KHóc cho vơi đi hết những tháng ngày đen tối mà chị phải sống . Khóc cho vơi đi hết những tũi nhục chị phải chịu .
Nó để chị ngồi trong pḥng phỏng vấn để khóc . Trong khi đó nó xin phép chị cho đi ra ngoài gọi vài cú điện thoại . Nhiệm vụ của nó giờ đây là bảo vệ sự an toàn của chị từ người mà chắng lẻ là phải bao bọc cho chị . Nhưng người ấy lại chính là người tạo ra những vết bầm trên thân thể chị . Chuyện đầu tiên nó phải làm bây giờ là kiếm một nơi an toàn cho chị tạm trú rồi từ từ tín sau . Sau bao nhiêu cú gọi th́ nó cũng kiếm được một nhà trú an toàn cho chị . Nó bước trở vào pḥng, nh́n thấy hộp khăn giấy đă vơi đi gần hơn phân nữa .
T́nh trạng của chị nó thường gặp mỗi ngày . Làm trong đội chống bạo hành gia đ́nh th́ những điều hôm nay nó thấy th́ đă trở thành chuyện thường . T́nh trạng của chị th́ cũng chưa đến nỗi ǵ tệ hại cho lắm . V́ nó đă từng gặp t́nh trạng mà người phụ nữ bị đánh đến nỗi không c̣n đi đứng được ǵ . Cũng có người bị gẩy hai xương ngực và xương sọ bị nức . Có người c̣n bị đánh đến trong t́nh trạng hôn mê bất tỉnh . Làm trong nghành này làm tôi luôn có những sự nghi ngờ về những người đàn ông . Tôi không hiểu được là làm sao mà một người đàn ông có thể ra tay với một người phụ nữ yếu đuối như thế này . Làm sao mà một người chồng có thể ra tay nặng với người vợ ḿnh như thế . Làm sao mà có thể đánh một người mà ta đă từng yêu và muốn ăn đời ở kiếp với nhau ?
Có nhiều khi nó phải chạy đôn chạy đáo để đưa những người phụ nữ này đến nơi an toàn và ra khỏi ṿng tay của chính người chồng của họ . Các chị bị đánh tới thân tàn ma dại từ những bàn tay của những kẻ mà đă từng hứa là sẽ bảo bọc cho họ . Phải nói những tháng ngày ấy, nó đi ra đi vào vào nhà toà, nhà tù, và những nhà cư trú tạm thời như ăn cơm bửa . Có những đêm nó phải bật dậy với những cú gọi khẩn cấp của những người phụ nữ cần sự cứu vớt . Ngày ngày nh́n những t́nh cảnh như thế làm nó luôn luôn có sự e ngại và từ từ mất hết ḷng tin vào "hôn nhân " .
Trở ḿnh qua, nh́n đồng hồ th́ đă 4 giờ sáng . Ngoài trời vẫn c̣n sâm sẫm tối . Nó cố vỗ ḿnh , t́m lại giấc ngủ . Quay qua, trở lại nhưng vẫn không tài nào ngủ được . Những tháng ngày làm trong bạo hành đă làm con người nó mệt mơi và càng ngày càng căng thẳng . Cô bạn làm chung với nó thường hay khuyên là không nên nghỉ ngợi nhiều về những chuyện trong chổ làm . Cô ta khuyên là nên ngăn cản t́nh cảm hoặc sự mũi ḷng của ḿnh đối với họ . Nó cũng cố gắng làm theo những lời của cô ta khuyên. Nhưng làm sao nó làm được , khi trước mặt nó là bao nhiêu người phụ nữ, với những đôi mắt sưng vù , cả người đầy vết thương , và trong ḷng của họ cũng không ít những vết thương hằn lên trong đó .
Nó c̣n nhớ cái ngày mà tôi bỏ ra khỏi đội chống bạo hành đó là cái ngày khó quên nhất . Ngày ấy nó nhận được cú gọi cầu cứu của một cô "khách" quen. Trong điện thoại, giọng cô ta như rất xa vời đối với nó . Nó chỉ nghe được những tiếng thở hổn hển và vài câu nói rất nhỏ . Nó chỉ nghe được trọn vẹn có bốn chử "Em ơi cứu chị " . Nó liền chạy ra xe, chưa kịp thay đồ ngủ ra . Khi nó đến nơi th́ cảnh sát cũng đă quay quanh nhà chị . Nó nh́n thấy người cứu thương đang đẩy chị ra trên chiếc xe chở nạn nhân . Tấm khăn trắng đă choàng lên, che khuất đi mặt của chị . Không cần hỏi , nó cũng đă đoán ra được phần nào của số phận của chị . Nó nhớ ngày chị mới đến t́m nó , chị bị chồng đánh đến cả người bầm tím và nhiều vết cắt c̣n rỉ máu . Đă bao nhiêu lần nó đưa chị đi tạm trú , và khuyên chị nên bỏ đi . Tuy rằng ông bà ta có dạy rằng "khuyên người ta đánh con, chớ không nên khuyên người ta bỏ chồng " Nhưng thật sự trong những lúc ấy , nó không thể nào không khuyên các chị làm như thế . Nhưng chị cũng như bao nhiêu người phụ nữ khác trên đời . Họ luôn có tấm ḷng bao dung và tha thứ . Họ luôn mong rằng sẽ có một ngày chồng họ sẽ quay đầu và hối hận về những hành động của họ. Đă có bao nhiêu chị đă quay trở lại với chồng sau bao nhiều lần được chồng "xin lỗi " . Nhưng rồi tánh nào , tật nấy t́nh cảnh bị đánh lại tái diễn . Nhưng những chị ấy họ kiên tŕ mong mơi cái ngày "anh ấy sẽ hối hận và sẽ thương yêu vợ con lại " . Cũng có nhiều lần nó mong rằng những điều của những chị mong mơi sẽ thành sự thật . Nó cũng muốn là nó sai để thấy được rằng trên đời cũng có những người chồng biết ăn năn hối lỗi . Nhưng trong bao nhiêu tháng ngày làm trong đội bạo hành gia đ́nh , nó chưa từng được chứng kiến cảnh "Hối hận và quay đầu hồi ngạn " của những anh chồng .
Sau lần thấy được chị bị đưa ra trên chiếc xe cứu thương , nó hầu như không c̣n chịu nổi nữa . Tâm thần nó bắt đầu suy sụp , đầu óc càng căng thẳng . Nó bắt đầu quên đầu quên đuôi . Lúc đó nó biết rằng nó không thể làm trong đội bạo hành nữa , v́ nó không c̣n tinh thần lẫn sự sáng suốt để có thể giúp đở các chị . Nó đi đến bà manager của nó và xin phép được chuyển qua khâu khác để làm . Nó bày tỏ sự căng thẳng tinh thần của nó cho bà nghe . Bà ngồi lắng nghe với sự thông cảm . Sau đó bà chuyển nó qua khâu giúp đỡ người già .
Tưởng chừng chuyển qua khâu người già nó sẽ thư giảng ra một tí . Nhưng nó lại một lần lầm lẫn . Công việc trong khâu người già tưởng chừng dễ nhưng không dễ chút nào . Nhiêm vụ của nó là những người già cần những dịch vụ ǵ th́ nó phải có nhiệm vụ cung cấp cho họ . Đa số những người khách của nó toàn là trên 65 tuổi . Nó là case manager nên nhiệm vụ của nó chỉ là làm sao giúp những người già sống một cách thoải mái với những tháng ngày c̣n lại của họ . Nhưng trong khâu giúp đỡ người già nó lại học được thêm một mặt tối khác của xă hội . Trong khâu này nó được chứng kiến những cảnh như chính người con gái nở tâm đuổi người Cha 85 tuổi của ḿnh ra khỏi nhà trong khi ngoài trời đang mưa gió . Có những người con mà đám tang của Mẹ ḿnh cũng không thèm lo đến mà để phó mặt cho chính phủ lo . Có nhiều cụ già họ buồn , họ tủi đến phải luôn lâm bệnh và không ít người bị bệnh trầm cảm . Có những cụ người Việt khi gặp nó họ luôn tâm sự và muốn giữ nó lại thêm vài phút để tâm sự . V́ con cháu họ luôn bận bịu , lo toang đủ điều không có thời gian đến để hỏi thăm họ . Có những người con biết Cha ḿnh bị bệnh chứng bệnh lăng quên của người già mà họ cũng bỏ mặt Cha họ muốn đi đâu th́ đi , cho dù đi lạc đường cũng mặc kệ .
Cũng không ít khi nó phải gọi thẳng Adult Protecting Service để can thiệp và ra dọa cho con cái họ biết là họ nên lo lắng cho Cha Mẹ họ thêm tí nữa . Nhưng làm trong khâu này cũng có những lúc vui của nó . Như là nh́n thấy được các cụ rất vui khi cùng ăn cơm trưa ở trung tâm , cùng sách cập lên lớp học tiếng Anh mà nó dạy một cách vụng về . Nhiều khi nh́n các cụ chăm chỉ học bài mà ḷng nó cảm thấy ấm áp . Tuy là nó biết các cụ chăm chỉ học là để làm cho nó vui , không cảm thấy chính nó dạy một cách vụng về . Có những ngày ngồi tán ngẩu và đọc thư cho các cụ nghe , các cụ rất thích . Nhiều khi các cụ mang những sách mà cách cụ muốn đọc , nhưng v́ mắt kém nên các cụ không đọc được . Nó cũng ngồi đó đọc cho các cụ nghe . Có lần ngoài trời đang rơi tuyết mà các cụ vẫn áo ấm, khăn choàng đi chờ xe bus để đến trung tâm để gặp nó . V́ mỗi tuần nó chỉ đến trung tâm 2 ngày để thăm hỏi các cụ . Các cụ nói cho dù lạnh cở nào các cụ cũng ráng đi đến trung tâm v́ các cụ rất mến nó . Khi nó nghe các cụ nói thế , nó không thể cầm được hai ḍng nước mắt của ḿnh . Các cụ luôn luôn cười khi nó vẽ những h́nh khi dạy học , v́ nó vốn chẳng biết vẽ bao giờ . Các cụ vui cười khi nó nhờ xe bus chở các cụ đi thăm vườn hồng, sở thú và những cái park . Có nhiều cụ mừng đến rưng rưng nước mắt làm nó cũng không cầm được ḷng ḿnh và cũng ngồi đó khóc chung với các cụ một cách ngon lành . Cũng có khá nhiều cụ muốn giới thiệu nó cho cháu họ . Những lúc ấy nó cũng chỉ biết cười và ùa theo mấy cụ mà nói " Các bác giới thiệu th́ con xin chấp nhận " .
Nhưng cũng không ít ngày nó phải chạy đây đó kiếm người để giúp các cụ làm việc nhà . Kiếm bác sĩ để trị bệnh cho các cụ . Có nhiều nhà, các cụ chất đầy đồ đến khi vào nó không có một chổ để ngồi . Cũng không ít khi nó nhận được những cứu điện thoại từ các người thân của các cụ thông báo rằng cụ A hoặc cụ B đă qua đời hồi sáng nay . Có khi trong một tuần nó nhận được ba hoặc bốn cú điện thoại báo tin qua đời của nhiều cụ . Nó có thể nói rằng nó đi dự nhiều đám tang nhất trong thời gian làm trong đội giúp đỡ người già .
Back to Menu