Love Letters

Vi~nh Bie^.t anh cont..

Tôi không phải là như con người ngày xưa nữạ Thời gian nó đă biến đổi tôi thành một con người khác lạ, đến nỗi tôi cũng không c̣n biết được tôi là ai nữạ Cái đầu lại nhức nhói, và giấc ngủ do mệt mơi bởi khóc nhiều cũng sẽ mau tới với tôi thôị Phải chi tôi có thể ngủ măi không tỉnh dậy để tôi không c̣n phải khóc cho đến nhức đầu nữa th́ hay biết mấỵ Những lời tôi viết trong thư này có lẻ như là điên rồ lắm phải không? Có lẻ đúng, tôi đă điên cho nên những lời cũng có chút ǵ điên rồ. ANh biết bây giờ tôi ước ǵ không? Tôi ước rằng tôi có thể được nghe giọng anh lần cuối, để cho tôi c̣n nghe được giọng anh bên tai tôi trước khi tôi rời khỏi và đi về một nơi thật xạ Có lẻ nơi đó tôi sẽ t́m được niềm vui mà lâu nay tôi chưa được biết đến. Một nơi mà không c̣n nỗi nhớ dày ṿ. Một nơi b́nh yên, một nơi mà tôi không c̣n khóc nữạ Tôi biết những ǵ tôi sắp xửa làm là một chuyện rất là ích kỷ đối với nhiều ngườị Nhưng tôi không thể nào chịu đựng được sự hành hạ và dày ḍ của nỗi nhớ và niềm đau này nữạ
Tôi mong anh hăy chỉ nhớ về những kỷ niệm đẹp của hai chúng ḿnh thôi nhé ? Như tôi đi, tôi chỉ mang theo ḿnh những kỷ niệm đẹp trong t́nh yêu của hai tạ Bao nhiêu kỷ niệm đẹp tôi xin anh hăy cho tôi mang theo nhé? Trong những kỷ niệm đó tôi nhớ nhất là cái kỷ niệm ban đầu hai đứa quen nhaụ Có lẻ anh đă quên rồi, nhưng tôi vẫn nhớ măị Anh có nhớ không? có lần anh nói với tôi rằng anh tin rằng anh và tôi sẽ có một ngày làm đám cưới cùng ngày cùng tháng cùng năm. Có lẻ kiếp này sẽ không bao giờ thành. Th́ vậy thôi ta xin hẹn la,i kiếp sau hai ta sẽ làm đám cưới cùng ngày cùng tháng cùng năm.
C̣n cái kỷ niệm này chắc anh c̣n nhớ chứ? Chúng ta yêu nhau cũng từ cái chử " quen" or quen hay không? Tôi c̣n nhớ lúc đó tôi có hỏi anh là anh " quen" tôi hay là quen tôi, anh trả lời là "quen" Và khi anh hỏi lại tôi th́ tôi lại tinh nghịch nói là cả hai đều không phải v́ tôi có câu trả lời thứ ba đó là hơi " quen quen" anh c̣n nhớ không? Con số 20-12 th́ tôi xin nhớ măị Nhớ những hạt bụi trên trần nhà tôi và anh thường đuà nhau nói là đếm để dễ ngủ. Cho đến những ngôi sao tôi xếp tặng cho anh, anh c̣n giữ hay không? hay là đă bỏ vào thùng rác rồỉ Biết bao nhiêu kỷ niệm tôi xin anh hăy cho tôi mang theo đi đến một nơi thật xạ Nơi ấy có thể và cũng không có thể nào tôi quên được anh. Hẹn anh kiếp sau có thể cùng ngày cùng tháng cùng năm sánh duyên với nhaụ Vĩnh biệt anh.
Emily N. Truong

                                                                             

© copyright: Emily N. Truong 2001
Hosted by www.Geocities.ws