Love Letters

Letter 08/28/08

Ngay...Tháng .....Năm
Cứ mỗi năm vào mùa Thu là Em cảm thấy buồn , nhớ lâng lâng và xen vào chút gì luyến tiếc . Tháng, tháng, năm, năm đã đưa đẩy chúng ta càng thêm ngăn cách . Chuyên chia tay của đôi ta đã lâu rồi . Đã gần một thế kỷ chưa Anh ? Em đếm chậm rãi trên đầu ngón tay . Chưa, chưa đủ một thế kỷ . Thế mà sao Em cảm giác như là đã mất Anh cả gần một thế kỷ rồi .
Chiều nay một mình Em lặng lẽ bước lang thang trên từng con phố củ . Em đã đi trên các con đường này hết bao nhiêu lần rồi nhỉ . Rồi ngày tháng dần trôi , để cái sự độc hành trở thành một thói quen . Bước lặng lẽ , nhìn chiếc lá vàng đầu tiên trên cành . Em bổng chợt thấy hụt hững . Ngó xung quanh như thể để tìm một hình bóng , nụ cười , và giọng nói thân quen của ngày nào . Nhưng giờ đây, xung quanh Em chỉ còn lại một nỗi đau trống vắng . Nụ cười và giọng nói ấy giờ đây chẳng còn nữa . Hình ảnh Anh giờ đây chỉ còn sống trong ký ức của Em . Một hình ảnh mà thời gian sẽ dần xóa mờ đi .
Em còn nhớ một mùa Thu của thế kỷ trước , Anh bước vào đời Em như một chiếc lá vàng được gió thổi vào mặt sông phẳng lặng . Bắt đầu từ dạo ấy Em đã yêu mùa Thu . Sau gần một thế kỷ Em vẫn yêu mùa Thu . Mỗi mùa Thu, Em nhìn từng chiếc lá vàng rơi Em không thể nén được lòng mình . Rồi nỗi thổn thức như dâng trào lên khi kỷ niệm xưa chợt ùa về . Từng đợt sóng kỷ niệm ập đến . Em cố nén cho những giọt lệ không tuông trào trên hoé mi . Nhưng Em vẫn không thể ngăn những dòng lệ và tiếng ngắt quãng . Em đưa tay, xoa dịu cơn đau da diết đang dâng trào trong tim . Em vẫn biết vòng tay Em nhỏ bé , bởi thế Em không giữ được Anh là người của riêng Em . Cũng vì tay em quá nhỏ bé mà Em đã đánh mất Anh cả gần một thế kỷ .
Emily N. Truong
                                                                           

© copyright: Emily N. Truong 2001
Hosted by www.Geocities.ws

1