Love Letters

Letter 07/07/07

Ngay...Tháng .....Năm
Đêm nay trời đầy sao . Ngôi sao nào là của Anh ? và ngôi sao nào là của Em ? Ngồi nhìn sao , một tiếng thở dài vọng ra từ cỏi lòng . Em đã cố chôn vùi kỷ niệm xưa vào một góc nhỏ của tâm hồn . Tự hứa với lòng là không bao giờ trở về lại nơi chốn ấy . Cho dù bao nhiêu lần Em muốn làm như thế . Nhưng đêm nay , Em dùng hết lý trí để ngăn cản con tim mình trở lại nơi góc nhỏ ấy . Em gượng hết sức , cố chống chế lại sự muốn tìm về nơi ấy . Nhưng lại một lần con tim Em đã thuyết phục được lý trí . Để rồi Em bổng chợt nghe tình xưa xuôi về trong cơn gió nhẹ giữa đêm Hè tháng bảy . Lòng Em bổng chợt tái tê .
Kỷ niệm vụt về đau nhói , buốt cả vùng trái tim . Kỷ niệm cuộn tròn trong lòng bàn tay . Không nhiều , không ít , để rồi một lúc nào đó chợt vỡ tan thành trăm mãnh . Giờ đây, khi dấu ái ân đã rút lui , nhường chổ cho trăm ngàn nhớ thương . Em bổng thấy mình như là một ngôi sao yếu đuối, mặc dù ngoài mặt mang vẻ bất cần tất cả . Em thầm mong có một bờ vai cho Em tựa đầu vào để nghỉ ngơi sau bao ngày mệt mõi trên con đường dài lẻ loi .
Em từng nuôi cho mình hy vọng, rồi chợt thấy mình ngây dại đến chừng nào, khi biết rằng cái mình làm mất đi hiếm khi trở lại bao giờ . Em thấy mình có nhiều lúc ngây dại như thế . Ngây dại một cách tự huỷ đi hết những hạnh phúc trong quá khứ cũng như những hạnh phúc có thể có trong tương lai . Vì sao? Chính Em cũng chẳng biết vì sao em lại có cái hành động "tự phế " như thế ? Phải chăng Em sợ ? Một nỗi sợ không tên .
E.N.T
7/7/07
                                                                           

© copyright: Emily N. Truong 2001
Hosted by www.Geocities.ws

1