November 15, 2006
By: E.N.T
Chiều nay bước trên đường đầy lá vàng . Những chiếc lá đă rụng sau một tuần đầy mưa gió của trời vào đông . Em chợt nghỉ lại cái cảnh hồi sáng giữa hai chúng ḿnh . Cảnh khác, người khác, nhưng cùng một sự im lặng . Phải chăng đây là một sự im lặng trước cơn bảo ?
Nghỉ đến em chợt thấy rùng ḿnh và cảm thấy rằng như ḿnh đang sống lại cái nỗi lo sợ của thưở nào . Bao dấu hiệu đă gặp qua . Mong rằng nỗi lo âu này không như những ǵ em đang nghỉ . Một nỗi buồn không tên chợt thoáng qua trong ḷng . Buồn th́ buồn, nhưng có lẻ trong một khoảng nào của kư ức em đă chuẩn bị , v́ dù sao đi nữa em đă gặp t́nh trạng này rồi . Giờ đây em chẳng buồn khóc, như một thưở em đă từng làm . Em cũng chẳng nài nỉ hay t́m ṭi lư do v́ sao .
Ban sáng trong sự giận dữ anh nh́n em với ánh mắt nghi ngờ . Cặp mắt ấy như ḍ hỏi em . Ḍ hỏi về t́nh yêu em dành cho anh . Cặp mắt ấy như mũi tên cấm vào tim em nhói đau . Cho đến bây giờ anh vẫn chưa hiểu ḷng em hay sao ? Cho đến bây giờ anh vẫn c̣n nghi ngờ tấm ḷng và t́nh yêu của em dành cho anh hay sao ? Bao nhiêu câu như thế cứ quay ṿng trong đầu em . Em cứ đứng như trời trồng . Chẳng nói ǵ . Không khóc, không buồn, không giận dữ . Em vẫn cứ đứng đó, như cây thông đứng trên đồi .
Rồi anh bỏ đi . Em vẫn không khóc , không buồn , không giận dữ . Yêu anh bao nhiêu th́ ḷng em và trời cao hiểu . Em không thích phô trương hoặc làm những tṛ để cho thiên hạ biết rằng em yêu anh . Em nghỉ Trời và ḷng biết là đủ rồi .
Trời bắt đầu có những giọt mưa rơi lách tách . Em lặng lẻ bước trong mưa . Có lẻ cơn bảo lại đến . Thổi đi hết những chiếc lá cuối cùng c̣n vương lại trên cành . Mưa càng lúc càng lớn hạt . Sau một hồi , em chẳng c̣n biết là mưa bên ngoài hay mưa trong ḷng .
.