Ngay...Tháng .....Năm
Anh vẫn gởi e-mail thường, trong mail anh tha thiết muốn mời đó đi dự một buổi nhạc hoà tấu cùng anh. Nhưng nó nhất thiết vẫn từ chối . Nó diện đủ lư do, nào là bận bài vỡ, bận bịu công việc ở chổ làm . Anh nói anh hiểu , nhưng ít nhất cũng nên ra gặp mặt nhau một lần . Anh và nó cùng sống chung một thành phố . Nó biết nhà anh nằm gần trường nó, v́ có lần anh đă nói . Anh vẫn cứ hẹn với nó , nhưng nó vẫn cứ viện cớ không gặp .
Theo nó nghỉ duy tŕ t́nh trạng như thế này th́ tốt hơn . Không biết mặt nhau, dễ dàng chia sẽ nhau hơn . Cũng v́ lư do khác . Theo nó, nó chỉ biết bây giờ không phải thời điểm thích hợp . Đây là sự thật hay lại là một cái cớ nó lại tự tạo ra ? Nó sợ? Mà sợ ǵ cơ chớ ? Nó vốn chẳng sợ ǵ lâu nay cơ mà . Không lẻ lại là điều đó ? Nó đưa tay xoa con tim ḿnh , trái tim nó đă bị tổn thương hai lần rồi , vết thương đến giờ c̣n chưa hết âm ỉ đau nhức . Mười bảy tuổi nó chập chững bước vào thế giới t́nh yêu với tất cả niềm tin ngây dại . Mối t́nh đầu hồn nhiên và trong trẻo của một thiếu nữ vừa bước vào thế giới "t́nh yêu" đầy huyền bí .
Ngày ấy, bước vào cuộc đời nó nhẹ nhàng , hồn nhiên như một thiên thần . Người ấy bước vào cuộc đời nó nhẹ nhàng như cơn gió thoảng . Trong thời gian đó, cuộc đời nó thêu dệt biết bao nhiêu là tấm ảnh hạnh phúc của t́nh yêu ban đầu . Người ấy ra đi nhẹ nhàng cũng như lúc đến v́ một hiểu lầm nho nhỏ . Nó đă dành một khoảng thời gian dài để gom những mănh vụng của con tim. Cố chấp vá lại , mong rằng con tim sẽ không tan vỡ nữa . Nhưng rồi người thứ hai bước vào đời , hứa hẹn sẽ giúp nó vá lại con tim tan vỡ ấy . Nhưng lại thên một lần nữa , người ấy cũng ra đi lặng lẻ . Cho đến giờ nó vẫn c̣n không ngờ hai cuộc t́nh của nó lại mong manh đến thế .
Hai lần chia tay là hai lần con tim nó tan nát thêm phần nào . Trái tim nó giờ đây vụn vỡ, nát nhàu . Nó vật vă tưởng chừng không sống nữa . Cứ nghỉ đến là thấy nhói ḷng và nước mắt ứa tràn bờ mi . Nó cũng chẳng tỏ bày, hay chia sẽ nổi đau của nó cùng ai , v́ lâu nay nó vốn ngang bướng . Ḷng tự ái của nó quá cao . Nó chỉ c̣n biết chia sẽ với trang giấy trắng và cây viết . Nó cũng biết, thời gian sẽ là liều thuốc chữa lành mọi vết thương . Nhưng nó chẳng đợi thời gian ra tay cứu giúp . Lại cái tánh ngang bướng ấy của nó . Nó lao ḿnh vào học tập và công việc . Nhưng việc ấy tưởng chừng dễ mà khó vô cùng với nó . Nhiều khi nó muốn thét lên cho vơi bớt đi chút ǵ tâm sự trong tim . Càng cố quên, nó càng nhớ thêm . Nhất là những lúc rănh rỗi , bởi thế nó chẳng cho phép bản thân nó có chút ǵ rănh rỗi trong ngày . Mỗi ngày nó vẫn sống vui cười , coi như trong đời nó chưa bao giờ nếm qua mùi vị "thất t́nh " . Nhưng hôm nay anh lại mang những cảm giác mà lâu nay nó vốn sợ , không muốn đối mặt . V́ hai lần, hai lần nó đă học bài học này rồi . Nó sợ, nó cảm giác như muốn chạy khỏi , đi đâu cũng được . Bao lần nó tự hỏi, đến bao giờ ḷng nó mới có thể quên và trở lại b́nh yên ?
E.N.T
2/19/06