Love Letters
Letter 2-1-01
Ngày 1 Tháng 2 Năm 2001
Ddã lâu lắm rồi ta không trò chuyện cùng nhau anh nhỉ Từ đêm hai đứa nóng giận cho đến nay, chúng ta đã không còn trò chuyện với nhau như bao đêm. Ddúng, đã lâu lắm rồi, nhưng những kỷ niệm của những đêm trò truyện ấy nó không bao giờ bôi xóa theo dấu thời gian trong lòng em. Chẳng hiểu vì sao em vẫn cứ nhớ mãi từng lời từng chử mà anh đã từng nói cùng em. Cho đến dáng dóc và nụ cười của anh em cũng không thể nào quên lãng được. Phải chăng từng lời từng chử, hình dáng của anh nó đã thấm vào lòng em và đã in xâu vào tâm khoảng của em chăng?
Trong một ngày không biết có bao nhiêu lần những kỷ niệm cứ thoáng qua trong đầu của em. Nghĩ đến em thấy vui, nhưng cùng một lúc cũng thấy buồn vô tận. Những lần như thế em thầm gọi anh trong bao nhiêu nỗi nhớ nhung, không biết bên phương trời ấy anh có nghe được tiếng gọi của em không?
Trời vào đông nó mang nỗi buốc giá của những cơn gió làm cho con người cảm thấy lạnh vô cùng. Còn em, em không biết rằng em lạnh vì gió đông hay là lạnh trong sự thiếu bóng anh. Chiều nay em bước đi trong sự thiếu anh, trong bao nỗi nhớ, trong bao kỷ niệm. Ddông đi rồi Xuân sẽ đến, thời gian trôi qua một cách lặng lẻ để vết thương lòng bớt đau phần nàọ
Cũng như thời gian, tình yêu nó đến một cách lặng lẻ`, rồi ra đi trong sự lặng lẻ mang theo đó là một trái tim héo hon. Chỉ trong một khắc nóng giận mà đã mang đến cho em bao nhiêu nỗi sầụ Thời gian đã trôi qua sẽ không bao giờ kéo lại được, cũng như chuyện của chúng tạ Khi đang yêu em đâu có ngờ tình của đôi ta nó mõng mãnh đến cở nào, cho đến bây giờ em mới biết. Lúc đó em cứ nghĩ tình của đôi ta nó rất gắng chắc, không có một sức lực bên ngoài nào có thể làm tan vỡ được cả. Nhưng đời người có mấy ai hiểu được chử ngờ phải không anh?
Từng đêm em vẫn mong rằng chúng ta sẽ tái họp lại, nhưng em biết cái mơ ước đó thật là dại khờ phải không anh? Vì trong lòng em biết rằng một khi anh đã quyết định chia tay thì anh sẽ không bao giờ trở lạị Nhưng không biết vì sao em vẫn cứ nuôi cái giấc mộng ấy mãị Nuôi một giấc mộng mà có thể nói là một giấc mộng tuyệt vo.ng.
Bây giờ em chẳng biết mình là ai nữạ Chẳng biết tìm ai cùng tâm sự, nên đành mượn trang giấy và cây bút làm bạn để cùng chia sẻ nỗi niềm trong em. MOng anh nơi phương trời ấy luôn luôn được vui vẻ, bình yên và hạnh phúc.
Em
Emily N. Truong
© copyright: Emily N. Truong 2001