Love Letters
My purple world
2-18-03
C� nhiều khi ngồi suy nghỉ vu vơ về những chuyện đ� qua, hiện tại v� tương lai . T�i cảm thấy trong t�i c� một khoảng trống kh�ng thể tả được . C� nhiều khi t�i tự hỏi ch�nh bản th�n m�nh rằng t�i c� thấy vui hay kh�ng ? C� phải t�i qu� tham lam hoặc đ�i hỏi qu� nhiều hay chăng ? T�i vốn chẳng thiếu g� về mặt vật chất , gia đ�nh �m ấm t�i đều c� cả . Vậy tại sao t�i vẫn c�n cảm thấy h�nh như trong t�i vẫn c�n thiếu một điều g� .
Nhiều khi c�i điều ấy n� rất r� m� c� khi cũng rất mơ hồ . T�i kh�ng c�n nhớ l� t�i đọc c�u n�y ở đ�u " L�m người th� đừng đ�i hỏi nhiều th� m�nh sẽ cảm thấy vui hơn" C� lẻ cũng đ�ng . Nhưng điều t�i cảm thấy thiếu kh�ng phải l� vật chất hoặc t�nh thương của cha mẹ , bạn b� . V� những điều n�y t�i đ� c� v� đang c� , v� t�i vẫn lu�n lu�n tr�n qu� những g� t�i đang c� .
Nhưng rồi t�i vẫn c�n thấy h�nh như l� m�nh đang thiếu một thứ g� , v� c� một ng�y nếu t�i t�m được điều đ� th� l�c đ� t�i mới kh�ng cảm thấy trống vắng . C� phải t�i tham lam qu� hay kh�ng ?
Đ� c� nhiều lần t�i nghỉ, c� lẻ điều t�i đang thiếu đ� l� một t�nh y�u ch�n th�nh . KH�ng phải t�i chưa y�u qua , nhưng chuyện t�nh y�u ấy đ� chỉ l� một t�nh y�u đơn phương . Người ấy l� người m� t�i y�u rất nhiều v� t�i cũng đ� nhiều lần đổ lệ v� người ấy .
Tuy rằng ch�ng t�i c� c�ng nhận l� coi nhau l� bạn trai, bạn g�i . Nhưng trong cuộc t�nh ấy t�i vẫn cảm thấy h�nh như n� vẫn thiếu một điều g� . Người ấy vẫn tốt , vẫn l�m trọn bổn phận của một người bạn trai về mặt vật chất . Sinh nhật hay l� những ng�y lễ người ấy vẫn qu� c�p đầy đủ . Nhưng trong t�nh y�u n� c� nhiều thứ ngo�i những m�n vật chất ấy . Trong mặt vật chất t�i chẳng bị thiếu g� nhưng trong mặt tinh thần th� giữa t�i v� người chẳng c� g� cả . Trong mặt tinh thần người ấy h�nh như rất xa , rất xa .
Đ� c� nhiều lần tuy th�n th� b�n cạnh t�i , nhưng trong mắt người t�i thấy h�nh như rất xa vời . Hồn v� tim người lu�n lu�n h�nh như đang ở nơi n�o rất xa , m� kh�ng phải l� đang b�n cạnh t�i . Những l�c t�i buồn hay vui th� quả thật người ấy c� b�n cạnh ngồi nghe t�i n�i , nhưng h�nh như trong mắt người c� ch�t g� hững hờ . Những lần ấy n� tạo cho t�i một c�i cảm gi�c rằng tuy người gần t�i những c�ng một l�c cũng rất xa . Những lần như thế t�i c� cảm tưởng như t�i đang n�i chuyện với một bức tường .
Người ấy như một pho tượng trong những lần ấy, một pho tượng chỉ biết gật đầu cho qua chuyện , nhưng chẳng bao giờ để � đến những g� t�i đang n�i . Trong t�nh y�u điều m� người con g�i cần nhất đ� l� c� một người bạn trai chịu ngồi nghe m�nh t�m sự , v� c�ng chia sẽ những t�m sự của nhau cho đối phương nghe . Chỉ c� như thế người con g�i mới cảm thấy rằng m�nh c� hạnh ph�c v� c� một người chịu v� c�ng m�nh chia sẽ những buồn vui trong đời .
Cuộc t�nh ấy tan vỡ trong sự lặng c�m v� ra đi với sự hiểu rằng cuộc t�nh n�y sẽ kh�ng đi đến kết quả . T�i l�c đ� đ� cố gắng hết sức m�nh để n�u k�o lại . Nhưng một khi người đ� quyết định quay mặt ra đi, th� c� n�u k�o hay van xin th� tương lai cuộc t�nh của ch�ng t�i cũng chỉ sẽ ch�m v�o sự ngượng ng�ng . Ch�ng t�i sẽ cảm thấy ngượng ngạo khi phải đối diện với nhau từng ng�y . Nếu phải sống như vậy th� th� t�i cho người ra đi , c� lẻ người v� t�i sẽ thoải m�i hơn v� kh�ng cảm thấy như bị rằng buộc .
Trong l�ng t�i l�c ấy n� buồn vời vợi , tim t�i nh�i đau . Nhưng t�i vẫn cứ tự an ủi m�nh c� lẻ nhưng vậy th� tốt hơn .
Tr�i qua một lần tan vỡ ấy, một vấp ng� đầy thương đau t�i tưởng chừng t�i kh�ng c�n c� thể đứng l�n lại v� mỡ rộng con tim m�nh để y�u một người n�o nữa . L�c ấy t�i chỉ muốn kh�p k�n tr�i tim v� t�m hồn m�nh lại . Mong rằng c� thể ch�n v�i đi được chuyện t�nh ấy v�o dĩ v�ng . Bỏ tất cả kỷ niệm v�o trang nhật k� l�ng qu�n .
T�i chẳng c�n thiết tha th�m g� nữa . Chỉ sống để theo những g� tạo ho� đ� an b�y cho t�i . Khi ấy t�i như người kh�ng hồn , t�i đi trong đời như một người m�y . Vẫn l�m tr�n bổn phận của một người con ngoan, một học sinh ch�m chỉ . Cứ thế t�i để d�ng đời lướt tr�i theo thời gian.
Thế giới khi đ� kh�ng c�n xanh tươi hay ửng hồng của một m�u t�nh y�u của thuở n�o . Xung quanh t�i chỉ c�n lại một m�u t�m nhạt buồn hiu hắt , đơn c�i . Thời gian cứ như thế dần tr�i, n� đi đi m�i kh�ng chờ đợi ai . V� cũng từ đ� t�i đ� bắt đầu y�u m�u t�m ấy .
Thế giới m�u xanh của t�i giờ đ� chuyển th�nh một thế giới m�u t�m u buồn .
T�m bệnh chỉ c� thể d�ng liều thuốc t�m để trị , v� liều thuốc t�m ấy ch�nh l� thời gian . Thời gian đ� l�m dịu đi vết thương l�ng t�i rất nhiều . Nhưng cho d� liều thuốc c� mầu nhiệm như thế n�o, th� cũng kh�ng thể trị được vết thương của t�nh y�u . Vết thương l�nh nhưng vết xẹo vẫn hằn in trong tim để gợi lại một sự đau buồn . T�nh y�u ban đầu của t�i đ�ng l� một t�nh y�u thơ dại . T�i y�u người với tất cả con tim , y�u trong sự trong trắng , y�u trong sự gia gi�o . T�i y�u bằng con tim v� tấm l�ng ch�n th�nh . C� lẻ cũng g� vậy m� khi chia tay t�i mới buồn như thế . T�i gh�t ch�nh bản th�n m�nh , tại sao t�i lại kh�ng thể bỏ được tất cả , đem v�o qu�n l�ng để kh�ng c�n nhớ đến nữa . Sau lần ấy t�i đ� cảm thấy mệt m�i lắm rồi . T�i cũng bắt đầu mất đi một sự tin tưởng v�o t�nh y�u ch�n th�nh . T�i tự hỏi ch�nh bản th�n m�nh tại sao nếu đ� tr�t y�u nhau rồi th� tại sao lại nỡ l�m đau l�ng nhau ?
Rồi cứ thế th�ng năm dần tr�i , đưa những kỷ niệm v�o qu�n l�ng . N�i đ�ng hơn l� chỉ đưa những kỷ niệm ấy v�o một g�c n�o của t�m tr� t�i m� th�i . Thời gian như từng cụm đất đấp l�n ng�i mộ m� t�i tự x�y để ch�n đi những kỷ niệm của thuở ban đầu trong thế giới m�u t�m của t�i . V� l�u l�u t�i lại t�m về ng�i mộ ấy trong t�m tr� t�i để khơi lại những kỷ niệm xưa . T�i sống trong tương lai bằng kỷ niệm của qu� khứ .
Thế giới m�u t�m của t�i bấy l�u nay bổng một h�m chợt ẩn ch�t m�u hồng của t�nh y�u mới . Tia nắng t�nh y�u mới ấy xuất hiện trong thế giới m�u t�m của t�i một c�ch bất ngờ , đến độ t�i cũng chưa kịp nhận được sự xuất hiện của tia nắng ấy bắt đầu từ l�c n�o . C� lẻ l�c ấy t�i đ� bị che phũ bởi những sương m� trong thế giới m�u t�m ấy của t�i n�n t�i kh�ng thể nh�n thấy được tia nắng ấy .
Rồi tia nắng hồng ấy từ từ len v�o trong thế giới m�u t�m t�i mỗi ng�y một �t . L�c ấy tia nắng hồng ấy nhưng một nguồn sinh lực đ� bắt đầu sưởi ấm thế giới lạnh lẽo bấy l�u nay của t�i . Tia nắng hồng ấy đ� mang một niềm hy vọng mới v�o thế giới tim t�m của t�i .
Thế giới t�i đ� bắt đầu c� những niềm tin, hy vọng v� c� ch�t g� nhộn nhịp trở lại . Thế giới t�m của t�i đ� trở th�nh ấm �p từ tia nắng hồng ấy . Nhưng tr�n đời kh�ng c� g� ho�n hảo , tia nắng đ� ẩn hiện kh�ng nhất đinh. Cứ mỗi lần tia nắng ấy xuất hiện tia nắng ấy tạo cho t�i một cảm gi�c ấm �p, vui tươi . Nhưng cũng c� nhiều khi c� rất nhiều ng�y t�i kh�ng thấy được tia nắng ấy ở đ�u cả . Trong những lần như thế t�i cứ ngồi trong thế giới tim t�m của t�i để mong chờ , nhớ nhung đến tia nắng ấy . Nhiều khi t�i cảm thấy t�i hờn tia nắng ấy v� c�ng . Xuất hiện l�m chi để cho t�i vương vấn nhớ nhung ? Phải chi tia nắng ấy đừng xuất hiện để mặt kệ t�i trong thế giới m�u t�m của t�i . Cớ sao lại xuất hiện để l�ng t�i giờ đ�y cứ nhớ cứ mong trong những lần vắng tia nắng ấy . B�y giờ ngồi đ�y t�i lại nhớ đến tia nắng ấy , kh�ng biết tia nắng ấy c� nhớ t�i kh�ng ?
Emily Truong
2-18-03
Back to Menu